Ngày Lễ Tạ Ơn và băng khánh thành nhà chung GX Vinh Sơn... Những Hình Ành Mới Nhất Từ Ngày Tam Nhật Vượt Qua Cho Đến Ngày Lễ... Công tác chuẩn bị Chầu Thánh Thể giáo xứ Vinh Sơn Thông Báo Ngày Lễ Kính Thánh Vinh Sơn Quan Thầy, Và Ngày Đồng... Hình ảnh - Hoàn thiện móng, nền nhà Chung và tiếp tục xây dựng... Hình ảnh - Hoàn thiện móng, nền nhà Chung và tiếp tục xây dựng... Hình ảnh - Thánh lễ tại vườn Thánh Thai Nhi giáo xứ Quan Cao Mô Hình - Nhà Chung, Nhà Thờ Giáo Xứ Vinh Sơn Hình ảnh - Thánh lễ chính tiệc tuần chầu lượt giáo xứ nhà Hình ảnh - Thánh lễ khai mạc tuần chầu và kiệu Thánh Thể Hình ảnh - Thánh lễ chính tiệc tuần chầu giáo xứ nhà Hình ảnh - Thánh lễ chính tiệc tuần chầu giáo xứ nhà Hình ảnh - Thánh lễ khai mạc tuần Chầu Chúa Giê-su Thánh Thể Album - Một số hình ảnh chuẩn bị cho tuần Chầu lượt giáo xứ nhà Thông Báo Về Cổng Thông Tin Chính Thức Của Nhà Chung Giáo Xứ Vinh... Hình ảnh - Kỷ niệm ngày 20 em TNTT trong giáo xứ xưng tội & chịu... Chương trình tuần chầu lượt thay mặt Giáo phận của giáo xứ nhà Chương trình tuần chầu lượt thay mặt Giáo phận của giáo xứ nhà

Lời mời

Đăng lúc: Thứ ba - 07/10/2014 22:53 - Người đăng bài viết: Vincente Tuấn
Lời mời

Lời mời

(Chúa Nhật XXVIII TN, năm A)

Người Việt thường nói: “Ăn có mời, làm có khiến”. Ở đây không có ý tiêu cực hoặc thụ động, nhưng có ý nói phép lịch sự tối thiểu trong giao tiếp thường nhật. Và người ta cũng so sánh: “Tiếng chào cao hơn mâm cỗ”. Chắc hẳn ai cũng đã hơn một lần đi dự tiệc, dù là trẻ em, vì xã hội càng phát triển, người ta càng có nhiều loại tiệc: Cưới hỏi, tân gia, đầy tháng, thôi nôi,... Không mặn nhiều cũng mặn ít, đơn giản nhất cũng là buổi tiệc trà. Trẻ em ngày nay cũng “luân phiên” mời nhau dự tiệc sinh nhật. Đúng là “phú quý sinh lễ nghĩa”.

Nói đến “tiệc” là nói đến “ăn”. Đó cũng là cách người ta mặc nhiên cho rằng “chuyện ăn uống” là quan trọng, chứ không là “chuyện ăn uổng”. Thành ngữ có câu: “Dân dĩ thực vi tiên”. Ý nói nhân dân coi vấn đề ăn là vấn đề to lớn nhất, cơ bản nhất trong cuộc sống (tr. 123, “Từ điển Thành ngữ Điển cố Trung quốc”, GS Lê Huy Tiêu biên dịch, NXB Khoa học Xã hội, Hà Nội, 1993). Câu đó có nguồn gốc từ một câu trong Hán Thư: “Vương giả dĩ dân vi thiên, nhi dân dĩ thực vi thiên” – Vua chúa lấy dân làm trời, nhân dân lấy (cái) ăn làm trời. Quả thật, ăn là vấn đề cần thiết, vì liên quan vấn đề sinh tồn. Ăn cũng cần có văn hóa, và là bài học thứ nhất trong bốn thứ phải học đầu tiên trong đời người: Học ĂN, học NÓI, học GÓI, học MỞ. Có thể nói rằng miếng ăn cần thiết tương tự khí trời để hít thở, như điều kiện “ắt có và đủ” vậy!

Khi gặp đau khổ, người ta phải cố gắng chịu đựng, hạnh phúc sẽ đến sau. Các vị tử đạo không sợ đau khổ, dám thí mạng vì niềm tin vào Đức Kitô, và họ được Thiên Chúa thưởng công. Hai người yêu nhau, chung thủy và tin tưởng trong khoảng chờ đợi nhau, hạnh phúc sẽ mỉm cười với họ. Ai kiên trì sẽ được đền đáp xứng đáng.

Ngôn sứ Isaia cho biết: “Ngày ấy, trên núi này, Đức Chúa các đạo binh sẽ đãi muôn dân một bữa tiệc: tiệc thịt béo, tiệc rượu ngon, thịt béo ngậy, rượu ngon tinh chế” (Is 25:6). Toàn là cao lương mỹ vị, rất ngon, đáng mơ ước lắm. Không chỉ vậy mà còn hơn thế nữa, niềm vui nhân đôi: “Trên núi này, Người sẽ xé bỏ chiếc khăn che phủ mọi dân, và tấm màn trùm lên muôn nước. Người sẽ vĩnh viễn tiêu diệt tử thần. Đức Chúa là Chúa Thượng sẽ lau khô dòng lệ trên khuôn mặt mọi người, và trên toàn cõi đất, Người sẽ xoá sạch nỗi ô nhục của dân Người” (Is 25:7-8). Thiên Chúa hứa như vậy, và chắc chắn xảy ra như thế.

Do đó, vào ngày ấy, người ta sẽ cùng nhau râm ran: “Đây là Thiên Chúa chúng ta, chúng ta từng trông đợi Người, và đã được Người thương cứu độ. Chính Người là Đức Chúa chúng ta từng đợi trông. Nào ta cùng hoan hỷ vui mừng bởi được Người cứu độ” (Is 25:9). Và hai năm rõ mười, tất cả rạch ròi: “Bàn tay Đức Chúa sẽ đặt trên núi này mà nghỉ. Còn Mô-áp sẽ bị giày đạp ngay tại chỗ, như rơm bị nghiền nát trong hố phân” (Is 25:10).

Tin là một nhân đức, một hồng ân. Tin Chúa là có Chúa trong lòng, có Chúa rồi thì chẳng còn gì phải bồi hồi, xao xuyến: “Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì. Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ. Người đưa tôi tới dòng nước trong lành và bổ sức cho tôi. Người dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính vì danh dự của Người” (Tv 23:1-3). Thật vậy, một lần khác, tác giả Thánh Vịnh cũng đã xác định: “Hãy ký thác đường đời cho Chúa, tin tưởng vào Người, Người sẽ ra tay” (Tv 375). Đó là hành động của Đức Tin, hoàn toàn phó thác cho Thiên Chúa quan phòng và tiền định. Những người thực sự tín thác vào Chúa thì chẳng còn gì làm họ lo sợ, họ luôn hướng về Chúa mọi nơi và mọi lúc: “Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u, con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng. Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm” (Tv 23:4).

Sau gian truân, thử thách, đau khổ, ai trung tín sẽ được Thiên Chúa tuyên dương công trạng: “Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc ngay trước mặt quân thù. Đầu con, Chúa xức đượm dầu thơm, ly rượu con đầy tràn chan chứa” (Tv 23:5). Hạnh phúc biết bao, chắc hẳn không ai có thể hoãn lại cái sự sung sướng đó, mà phải thốt lên cho mọi người biết: “Lòng nhân hậu và tình thương Chúa ấp ủ tôi suốt cả cuộc đời, và tôi được ở đền Người những ngày tháng, những năm dài triền miên” (Tv 23:6).

Các tín nhân khả dĩ chấp nhận mọi thứ mà không than thân trách phận, như Thánh Phaolô tâm sự: “Tôi sống thiếu thốn cũng được, mà sống dư dật cũng được. Trong mọi hoàn cảnh, no hay đói, dư dật hay túng bấn, tôi đã tập quen cả. Với Đấng ban sức mạnh cho tôi, tôi chịu được hết. Tuy nhiên, anh em đã chia sẻ với tôi, khi tôi gặp cơn quẫn bách, như thế là phải” (Pl 4:12-14). Đối với những người có đức tin vững mạnh, chắc chắn không có gì có thể tách rời họ khỏi tình yêu của Đức Kitô (x. Rm 8:35), vì họ luôn tâm niệm lời của Ngài nhắn nhủ và động viên: “Trong thế gian, anh em sẽ phải gian nan khốn khó. Nhưng can đảm lên! Thầy đã thắng thế gian!” (Ga 16:33).

Với niềm tín thác kiên vững, Thánh Phaolô nói rõ ràng để động viên người khác: “Thiên Chúa của tôi sẽ thoả mãn mọi nhu cầu của anh em một cách tuyệt vời, theo sự giàu sang của Người trong Đức Kitô Giêsu. Xin tôn vinh Thiên Chúa là Cha chúng ta, đến muôn thuở muôn đời! Amen” (Pl 4:19-20).

Tác giả Thánh Vịnh đã từng mời gọi mọi người: “Hãy nghiệm xem Chúa tốt lành biết mấy: hạnh phúc thay kẻ ẩn náu bên Người!” (Tv 34:9). Và rồi bất cứ ai đã ít nhiều cảm nghiệm sự ngọt ngào của Chúa, họ có cách sống hoàn toàn khác hẳn. Thiên Chúa luôn mời gọi mọi người đến với Ngài, bất cứ lúc nào, càng sớm càng tốt.

Dụ ngôn “tiệc cưới” là một trong các dạng xác định lời mời gọi chân thành của Thiên Chúa dành cho mọi người, Ngài muốn chúng ta hoàn thiện để xứng đáng đồng hưởng phúc trường sinh bên Thiên Chúa Ba Ngôi vĩnh hằng.

Một hôm, Chúa Giêsu dùng dụ ngôn Tiệc Cưới mà nói với dân chúng. Kể chuyện là đặc điểm mỗi khi Chúa Giêsu giảng. Ngài nói rằng Nước Trời giống như chuyện một vua kia mở tiệc cưới cho con mình. Ông sai đầy tớ đi thỉnh các quan khách đã được mời trước, xin họ đến dự tiệc, nhưng họ không chịu đến. Ông lại sai gia nhân đi mời quan khách đã được mời, nói rõ rằng cỗ bàn đã dọn xong, cao lương mỹ vị đã sẵn. Nhưng rồi họ cũng không thèm đếm xỉa tới, kẻ đi thăm trại, người đi buôn bán, kẻ khác lại bắt các đầy tớ của vua mà sỉ nhục và giết chết.

Nghe tâu lại, nhà vua liền nổi cơn thịnh nộ, sai quân đi tru diệt bọn sát nhân ấy và thiêu huỷ thành phố của chúng. Rồi nhà vua bảo đầy tớ: “Tiệc cưới đã sẵn sàng rồi, mà những kẻ đã được mời lại không xứng đáng. Vậy các ngươi đi ra các ngã đường, gặp ai cũng mời hết vào tiệc cưới” (Mt 22:8-9). Đầy tớ liền đi ra các nẻo đường, gặp bất kỳ ai, dù xấu hay tốt, cũng mời cả vào phòng tiệc cưới.

Đến giờ cử hành hôn lễ, nhà vua tiến vào và quan sát khách dự tiệc, chợt thấy ở đó có một người không mặc y phục lễ cưới, nhà vua hỏi: “Này bạn, làm sao bạn vào đây mà lại không có y phục lễ cưới?” (Mt 22:12). Người ấy cúi đầu lặng thinh, không nói được gì. Nhà vua liền bảo những người phục dịch: “Trói chân tay nó lại, quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng! Vì kẻ được gọi thì nhiều, mà ngườiđược chọn thì ít” (Mt 22:13-14).

Thật đáng sợ! “Gọi nhiều, chọn ít”. Chúa Giêsu đã cảnh báo trước. Vậy là ít người được vào Nước Trời? Rất có thể. Vì người ta chỉ “giật mình” khi nghe lời Chúa “chạm” đến mình, nhưng rồi đâu lại vô đó. Con người vốn yếu đuối, dễ “lờn thuốc”, không cố gắng là “ngựa quen đường cũ”, lại sa đà ngay thôi. Phải chăng chúng ta được “cài đặt” mặc định với cái tên “Nguyễn Y Vân” (vẫn y nguyên) hoặc “Vũ Như Cẩn” (vẫn như cũ)? Người ta cũng thường nói: “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”. Thực sự rất khó để “cởi bỏ” con-người-cũ để có thể “mặc lấy” con-người-mới. Vì thế mà phải tỉnh thức và nỗ lực rất nhiều, nỗ lực không ngừng, nỗ lực triền miên. Ước gì chúng ta được có tên trong danh sách “số ít được chọn” ấy!

Hằng ngày, chúng ta vẫn được mời gọi tham dự hai bữa tiệc: Tiệc Lời Chúa và Tiệc Thánh Thể. Thật vậy, trong mỗi Thánh Lễ, linh mục đại diện Chúa Giêsu vẫn tha thiết mời gọi: “Đây Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa tội trần gian, phúc cho ai được mời đến dự tiệc Chiên Thiên Chúa”. Thật là diễm phúc nếu chúng ta đón nhận chính Đức Giêsu Kitô vào lòng để được hòa tan vào Ngài, tâm sự với Ngài. Sau rước lễ, hãy dành những giây phút quý giá và hiếm hoi để “hòa tan” vào Đức Giêsu Kitô – hòa tan cả linh hồn và thể lý. Chúa Giêsu muốn ở gần chúng ta – không rời dù chỉ trong tích tắc – nên Ngài mới thiết lập Bí tích Thánh Thể, đúng như Ngài đã nói:“Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28:20). Tình yêu của Chúa Giêsu quá lớn, chúng ta không đủ mức để hiểu, dù chỉ là một phần nhỏ. Câu nói đó của Chúa Giêsu cũng là câu cuối cùng của Tin Mừng theo Thánh Mát-thêu, và cũng chỉ có Phúc Âm này ghi lại câu này.

Lạy Thiên Chúa hằng hữu chí thánh, xin cảm tạ Ngài đã cho chúng con tận hưởng những Yến tiệc Hồng ân, xin giúp chúng con biết chuẩn bị “áo cưới” để xứng đáng tham dự Tiệc Lời Chúa, Tiệc Thánh Thể, và cuối cùng là Tiệc Nước Trời. Xin hong nóng linh hồn chúng con để chúng con có thể yêu mến Thánh Thể, Con Yêu Dấu của Cha, không phải để bù đắp, vì chúng con không thể bù đắp, nhưng là để chúng con được hưởng Nguồn Sống dồi dào (Ga 10:10) và vô biên của Thánh Thể. Lạy Thiên Chúa, xin giúp chúng con biết. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng cứu độ chúng con. Amen biết chắc một điều: Cha ơi, không có Đại huynh Giêsu, chúng con hoàn toàn vô duyên và vô dụng (Ga 15:5). Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng cứu độ chúng con. Amen.

TRẦM THIÊN THU


Nguồn tin: tinvui.info
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

trích lời của Đức Thánh Cha

Để hợp tác vơi Chúa Giêsu và Đức Mẹ Maria, chúng ta hãy hy sinh, hãm mình, ăn chay, cầu nguyện, chịu đựng và dâng hiến sự đau khổ, bịnh tật, những trái ý nghịch lòng để hợp với cuộc Khổ Nạn Chúa KiTô để cầu nguyện cho những linh hồn tội lỗi được ơn hoán cải và để an ùi Thánh Tâm Chúa Giêsu và Trái...

Nghe Bài Giảng Lòng Thương Xót Chúa

Nghe Radio Mỗi Ngày





   
giáo xứ hoàng xá
giáo phận thái bình
giáo xứ quan cao
giáo xứ bác trạch
giáo xứ nam lỗ
svcg thái bình
giáo xứ bồng tiên