CÁO PHÓ: ĐỨC CHA PHANXICÔ XAVIÊ NGUYỄN VĂN SANG - Nguyên Giám mục... Ngày Lễ Tạ Ơn và băng khánh thành nhà chung GX Vinh Sơn... Những Hình Ành Mới Nhất Từ Ngày Tam Nhật Vượt Qua Cho Đến Ngày Lễ... Công tác chuẩn bị Chầu Thánh Thể giáo xứ Vinh Sơn Thông Báo Ngày Lễ Kính Thánh Vinh Sơn Quan Thầy, Và Ngày Đồng... Thông Báo Ngày Lễ Kính Thánh Vinh Sơn Quan Thầy, Và Ngày Đồng... Hình ảnh - Hoàn thiện móng, nền nhà Chung và tiếp tục xây dựng... Hình ảnh - Thánh lễ tại vườn Thánh Thai Nhi giáo xứ Quan Cao Mô Hình - Nhà Chung, Nhà Thờ Giáo Xứ Vinh Sơn Hình ảnh - Thánh lễ chính tiệc tuần chầu lượt giáo xứ nhà Hình ảnh - Thánh lễ khai mạc tuần chầu và kiệu Thánh Thể Hình ảnh - Thánh lễ khai mạc tuần chầu và kiệu Thánh Thể Hình ảnh - Thánh lễ chính tiệc tuần chầu giáo xứ nhà Hình ảnh - Thánh lễ khai mạc tuần Chầu Chúa Giê-su Thánh Thể Album - Một số hình ảnh chuẩn bị cho tuần Chầu lượt giáo xứ nhà Thông Báo Về Cổng Thông Tin Chính Thức Của Nhà Chung Giáo Xứ Vinh... Hình ảnh - Kỷ niệm ngày 20 em TNTT trong giáo xứ xưng tội & chịu... Hình ảnh - Kỷ niệm ngày 20 em TNTT trong giáo xứ xưng tội & chịu...

MẸ ĐÓN CON VỀ

Đăng lúc: Thứ sáu - 24/05/2013 09:06 - Người đăng bài viết: phạm văn linh

 

MẸ ĐÓN CON VỀ (K.C “Ngày Của Mẹ” tháng 5-2013)
 

•       Lòng Thương Xót bên Kênh Nhiêu Lộc
Nắng nóng của một ngày đã xế, nhường chỗ cho con kênh Nhiêu Lộc có cơ hội phát huy sự mát lành. Con kênh giờ quả đã đẹp hơn, sạch hơn, xanh hơn, thơ mộng hơn so với trước.
Nhóm Áo Xanh ngồi coi xe bên bờ kênh cho bà con đi lễ Lòng Thương Xót Chúa ở nhà thờ Công Lý. Ngôi nhà nguyện cấp 4 khiêm tốn nép mình bên những toà nhà cao tầng. Có bạn ao ước nhà thờ mau xin được phép xây dựng cho khang trang hơn, xứng đáng nơi Chúa ngự, cứ ọp ẹp như thế này trông tội quá. Một bạn khác mỉm cười nhắc bạn mình, có được ngôi nhà thờ khang trang cũng vui, nhưng nếu chưa xây được cũng không sao, nhớ lời cha linh hướng thường nhắc điều quan trọng hơn cả là xây ngôi nhà thương yêu, tin yêu nơi mỗi người, nơi quan hệ người với người, ngôi đền thờ tâm hồn ấy mới có giá trị thực sự gấp ngàn lần đền thờ vật chất.
Có thằng bé chừng năm sáu tuổi chạy chơi bên lề đường với trái bóng tròn. Nhóm Áo Xanh bỗng lặng người, không ai bảo ai, cùng nhau nhớ về một ngôi nhà trong hẻm nhỏ bên phố Huế cũng có đứa trẻ thơ tầm năm tuổi.
Tiếng người lần chuỗi Kinh Lòng Thương Xót từ ngôi nhà thờ cấp 4 vang vọng ra bờ kênh. Cả bọn người trẻ cùng đồng thanh : “Vì cuộc khổ nạn đau thương của Chúa Giêsu Kitô, xin Cha thương xót chúng con và toàn thế giới.”
Mấy người đi dạo trên bờ kênh ngoái lại ngạc nhiên, ánh mắt họ như hỏi : “Bọn này lẩm bẩm gì thế ? Có bị khùng không vậy ?”
 
•       Tình Mẫu Tử nơi Thành Phố Huế
Những ngày cuối năm, dù ai cũng bề bộn trăm công nghìn việc, việc gia đình, công sở, cộng đoàn, thế nhưng tiếng gọi của lòng thương xót thúc dục nhóm bác ái Cánh Chim Xanh gác lại mọi chuyện để đi thăm viếng và trao quà Tết cho những anh chị em ở Trung Tâm Khiếm Thị và người dân nghèo ở Huế và Bình Định.
Sau khi trao món quà cuối cùng đến tận tay người nhận, mệt nhoài mà vui, cả nhóm tính đi thuyền ngắm cảnh sông Hương thơ mộng với cầu Tràng Tiền. Bỗng một bác lớn tuổi đến thầm thì rồi dẫn cả nhóm đội mưa đội tối của đất Huế Thần Kinh vào một căn nhà nơi một dong ngõ nhỏ, lắt léo.
Gọi là nhà cho sang chứ thực ra chỉ là cái lều được quây tôn, nghe tiếng mưa rơi xuyên qua lỗ tôn rớt vào chậu xô và xoong nhôm lộp cộp, với bộ bàn ghế ọp ẹp xiêu vẹo.
Trong túp lều lụp xụp ấy, đám trẻ con năm đứa quây quần quanh bà mẹ gầy tong teo. Có bạn ví von y như cây mít lêu đêu lúc lỉu chùm quả.
Bối rối vì cuộc thăm viếng bất ngờ, chủ nhà chẳng biết mời nhóm khách lạ ngồi đâu. Thôi thì cứ năng động, tụt dép kê và cùng… ngồi đất.
Không có lời xin xỏ bạc tiền, chỉ là câu chuyện buồn của một người mẹ trẻ kiếp người phận bạc.
Chị ngoài ba mươi, mà đã năm con, đúng ra là … sáu !
Sinh đứa thứ sáu, chị kiệt sức, sản hậu. Vậy mà người đi về với Chúa trước lại là anh chồng. Đứa út chưa đầy tháng, anh ta lăn đùng ra chết vì một chứng bệnh kỳ lạ, bụng chướng lên đùng đùng. Nhà trống vách đất, tất cả tài sản anh để lại cho người goá phụ trẻ không còn gì ngoài 5 năm đứa con dại.
Rồi làng xóm mỗi người một chút giúp một tay cũng xong đám tang người chồng trong cái lạnh se sắt, mưa buồn thúi ruột đất Huế.
Cây trụ cột chính trong nhà đổ xuống, sợi dây leo phải oằn mình chống thay. Sức chị yếu quá, cạn dần. Con thơ ngành ngãnh trên tay, lấy ai làm nuôi bầy con dại ?
Có người muốn xin con đem về nuôi. Đau lắm, thương lắm, nhưng chị đành dứt ruột cho đi đứa con mới sinh. Thôi, thà như vậy còn hơn là giữ nó trong nhà, ngày ngày nhìn nó khóc thét từng cơn vì thiếu sữa, chết ngất vì đói lạnh mà lòng người mẹ đau như cắt.
Ánh mắt buồn hướng lên vách ngăn ọp ẹp có dán tấm hình Lòng Chúa Thương Xót đã cũ hoen mầu, chị kể : “Em không biết gì về việc cầu nguyện Lòng Thương Xót Chúa cho đến một ngày có một chị đến thăm, thương hoàn cảnh mẹ con em, đã cho em tấm hình Lòng Thương Xót Chúa, tràng chuỗi và quyển Tập San “Nhờ Mẹ đến với Chúa”. Chị bảo em hãy siêng năng lần hạt cầu nguyện và tâm tình với Mẹ, lần chuỗi Lòng Thương Xót mỗi 3 giờ  chiều. Cứ tín thác vào Chúa, rồi Ngài sẽ tuôn đổ hồng ân cho mẹ con em… Từ đó em mới biết đến cha linh hướng và cộng đoàn lòng thương xót với các em Áo Xanh.
Nén tiếng thở dài, chị kể tiếp, giọng nhỏ dần đứt đoạn : “Mới đó mà gần năm năm trôi qua…Em có vào Sài Gòn để xin lại đứa con nhỏ mà em đã cho người ta cách nay 4 năm, chừ cháu lên 4 tuổi. Nhưng người ta không cho gặp, cũng không cho đón cháu về, trừ khi em có 50 triệu mang vô thì người ta mới nói chuyện…”
Người mẹ trẻ nấc lên : “Gia đình em nghèo như thế này làm sao có đủ tiền mà chuộc cháu về ? Giờ em chỉ biết phó thác mọi sự cho lòng thương xót của Chúa  với ước vọng duy nhất là được đón đứa con út về với em.”
Chị xót lòng với nỗi nhớ con khôn nguôi. Chị thấy đau như cắt ruột khi các con, lớn bé lau nhau, cứ thứ bảy nghỉ học, chúng lại hỏi :  “Bé út đâu ? Sao  không mang em về chơi với chúng con ? Bao giờ em về ?”
Chúa cũng thương cảnh mẹ goá con côi, năm đứa con của chị đói ăn thiếu mặc thế mà trông thật dễ thương, ngoan ngoãn, lễ phép. Đó là niềm an ủi lớn lao cho chị bù đắp lại sự thiếu vắng mất đứa con út.
Áo Xanh nào cũng rớm nước mắt trước tình cảnh này. Thương lắm, muốn giúp lắm, nhưng “lực bất tòng tâm”, khả năng của nhóm chưa thể làm gì được trong lúc này. Chỉ biết cùng nhau quây quần lần chuỗi nguyện cầu Lòng Thương Xót của Chúa dủ thương đến nhà này.

“Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Chúa, con phó thác gia đình này cho lòng thương xót của Chúa…” lời kinh làm ấm lên mái nhà trống trước hở sau và khơi lên niềm hy vọng nơi người mẹ trẻ. Chắc chắn sẽ có ngày “mẹ đón con về”!
Trời tối lắm rồi, phải thu xếp ra xe về thành phố, xé vội miệng giấy  ghi số điện thoại đưa cho chị, cả nhóm rút quân, chưa thể nói gì hơn được…
 
•      “Mẹ đến đón con về”
Thời gian trôi qua, câu chuyện dần đi vào quên lãng, có nhớ thì tôi chỉ còn nhớ thoang thoáng gương mặt xinh đẹp và nụ cười của năm đứa bé quây quần bên mẹ tối hôm ấy.
Một tháng sau, một chị phụ nữ trọ troẹ giọng Huế ngơ ngác ở bến xe. Chị ghé trạm điều hành xe nhờ người ta gọi dùm số điện thoại trong mảnh giấy. Lần này chị vào Sài Gòn với 30 triệu mang theo để đón con về. Đây là số tiền chị mượn từ người chị em ngày trước đã tặng chị cuốn Tập San “Nhờ Mẹ đến với Chúa”. Cả tiền tàu lửa vào Sài Gòn cũng được một người quen làm soát vé tàu cho đi nhờ.
Chị lặn lội từ miền Trung vào đây với ý định gặp người đang nuôi đứa con út của chị để thương lượng, điều đình, năn nỉ họ cho chị nhận con về.
Trưa hôm đó, tôi mời chị về nhà dùng cơm trưa và nghỉ ngơi lấy sức chiều gặp người ta. Hai chị em có thêm thời gian để tâm tình và chia sẻ. Càng tiếp xúc với chị, tôi càng ngưỡng mộ chị. Tình mẫu tử nơi chị phải thật mãnh liệt cho nên chị mới có đủ can đảm và kiên cường khi quyết định đơn thân lặn lội vào tới Sài Gòn để xin lại đứa con trong hoàn cảnh như thế này.
Ba giờ chiều hôm đó, chúng tôi ra nhà thờ cầu nguyện Lòng Thương Xót Chúa với cộng đoàn. Nhìn chị quỳ gối suốt giờ cầu nguyện, mắt nhắm nghiền, miệng lâm râm đọc kinh và cầu nguyện cách sốt sắng, tôi chợt chạnh lòng thương cảm. Dường như lúc này Chúa Thánh Thần đã động chạm thực sự vào lòng tôi, con người vốn nguội lạnh và chậm yêu thương.
Tôi nói với Chúa : “Lạy Chúa, linh hồn và thân xác con từ lâu đã là của  Chúa, nhưng con vẫn sống vô cảm với mọi sự xảy ra xung quanh con. Hôm  nay Chúa muốn con làm gì cho người chị em này, con sẽ làm hết sức để giúp chị. Tạ ơn Chúa đã đánh động lòng con và dạy cho con việc nên làm…”
Chúng tôi tránh mặt không đi cùng chị, vì dường như người ta không muốn có nhiều người biết đến nơi nuôi dưỡng trẻ như thế này.
Cả nhóm ở nhà hồi hộp lo âu chờ đợi kết quả cuộc thương lượng. Tối đến tôi gọi chị để biết tình hình. Phía bên kia đầu giây, chị nói rất nhỏ : “Em đang ở với bé. Cháu dễ thương lắm. Mai gặp em sẽ nói nhiều hơn.”
Trưa hôm sau, chị đến nhà tôi như đã hẹn. Chị rớm nước mắt nghẹn ngào :  “Họ không chịu 30 triệu. Họ nói phải giao đủ 50 triệu mới cho lấy con về, thiếu một ngàn cũng không, mà chừ em chỉ có bấy nhiêu. Không thể xoay ở đâu được nơi xứ lạ quê người này. Họ cho em ở trong nhà họ và chơi với cháu. Cháu hỏi em : Mẹ là mẹ Huế hay là mẹ Nam, vì Mẹ Huế là bà già bắt cóc con nít !”
Tối ấy nhóm tình nguyện lục tục tới nơi chị ở. Họ thông báo để chị vui, Chúa đã thấu tấm lòng mẫu tử tình thâm của chị, và đã gởi người đến giúp để mẹ con chị cùng “châu về hợp phố” !
Chị run run, xúc động nghẹn ngào không nói nên lời. Lòng thương xót của Chúa thật mênh mông bát ngát. Phận mong manh cát bụi như chị mà luôn được Chúa chăm sóc từng chân tơ kẽ tóc. Chị nhận ra tấm lòng Thiên Chúa tỏ hiện qua tấm lòng của những người tưởng như là xa lạ mà còn đậm đà hơn ruột thịt, chỉ vì họ có chung một tấm lòng của Đấng Giầu Lòng Xót Thương.
Hôm sau chị đến đưa người ta 50 triệu mà không có tờ giấy biên nhận nào hết. Chúng tôi lo lắng cho chị, không có bằng chứng, nếu người ta nói ngược thì coi như mất hết. Biết làm gì hơn ngoài việc khẩn cầu lòng thương xót Chúa, xin cho con người biết xót thương nhau.
Hai ngày sau, chị nhắn tin : “Gia đình họ sẽ mua vé tàu đưa em và cháu về Huế, rồi họ đi La Vang. Tạ ơn Chúa đã cho mọi việc thuận lợi. Khi nào mẹ con em về đến Huế, lúc đó em mới thực sự yên tâm, còn bi chừ em chưa biết nói sao …”
Dưới nắng vàng, có hai mẹ con đã lên tàu mà còn ngoái lại Sài Gòn lưu luyến. Những bàn tay vẫy chào tạm biệt.
Sài Gòn sau ngày nắng là lung linh sao sa và lộng gió…
“Ngày của Mẹ” năm nay, trong túp lều tranh cuối ngõ nhỏ tăm tối của phố Huế, có 6 đứa con thơ hồn nhiên tươi tắn nắm tay nhau đứng vòng quanh người mẹ hiền với món quà tặng mẹ là giọng trẻ thơ ê a chuỗi Kinh Lòng Thương Xót…
Chúa giầu lòng xót thương qua tấm lòng của những con người biết thương xót đã giúp chị thực hiện được ước nguyện “Mẹ đón con về”.
 
K.C
“Ngày Của Mẹ” tháng 5-2013
Tác giả bài viết: BBT
Nguồn tin: LòngThương Xót Chúa .tinvui.info
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

trích lời của Đức Thánh Cha

Để hợp tác vơi Chúa Giêsu và Đức Mẹ Maria, chúng ta hãy hy sinh, hãm mình, ăn chay, cầu nguyện, chịu đựng và dâng hiến sự đau khổ, bịnh tật, những trái ý nghịch lòng để hợp với cuộc Khổ Nạn Chúa KiTô để cầu nguyện cho những linh hồn tội lỗi được ơn hoán cải và để an ùi Thánh Tâm Chúa Giêsu và Trái...

Nghe Bài Giảng Lòng Thương Xót Chúa

Nghe Radio Mỗi Ngày





   
giáo xứ hoàng xá
giáo phận thái bình
giáo xứ quan cao
giáo xứ bác trạch
giáo xứ nam lỗ
svcg thái bình
giáo xứ bồng tiên