CÁO PHÓ: ĐỨC CHA PHANXICÔ XAVIÊ NGUYỄN VĂN SANG - Nguyên Giám mục... Ngày Lễ Tạ Ơn và băng khánh thành nhà chung GX Vinh Sơn... Những Hình Ành Mới Nhất Từ Ngày Tam Nhật Vượt Qua Cho Đến Ngày Lễ... Công tác chuẩn bị Chầu Thánh Thể giáo xứ Vinh Sơn Thông Báo Ngày Lễ Kính Thánh Vinh Sơn Quan Thầy, Và Ngày Đồng... Thông Báo Ngày Lễ Kính Thánh Vinh Sơn Quan Thầy, Và Ngày Đồng... Hình ảnh - Hoàn thiện móng, nền nhà Chung và tiếp tục xây dựng... Hình ảnh - Thánh lễ tại vườn Thánh Thai Nhi giáo xứ Quan Cao Mô Hình - Nhà Chung, Nhà Thờ Giáo Xứ Vinh Sơn Hình ảnh - Thánh lễ chính tiệc tuần chầu lượt giáo xứ nhà Hình ảnh - Thánh lễ khai mạc tuần chầu và kiệu Thánh Thể Hình ảnh - Thánh lễ khai mạc tuần chầu và kiệu Thánh Thể Hình ảnh - Thánh lễ chính tiệc tuần chầu giáo xứ nhà Hình ảnh - Thánh lễ khai mạc tuần Chầu Chúa Giê-su Thánh Thể Album - Một số hình ảnh chuẩn bị cho tuần Chầu lượt giáo xứ nhà Thông Báo Về Cổng Thông Tin Chính Thức Của Nhà Chung Giáo Xứ Vinh... Hình ảnh - Kỷ niệm ngày 20 em TNTT trong giáo xứ xưng tội & chịu... Hình ảnh - Kỷ niệm ngày 20 em TNTT trong giáo xứ xưng tội & chịu...

Một Cuộc Viếng Thăm Ngắn Ngủi Với Chúa Giêsu Phép Thánh Thể

Đăng lúc: Thứ năm - 12/06/2014 16:52 - Người đăng bài viết: ngô quyền
Bài 26: Một Cuộc Viếng Thăm Ngắn Ngủi Với Chúa Giêsu Nơi Phép Thánh Thể § Anthony Lê VietCatholic News (01/07/2006) Child EucharistTrẻ Em Cùng Phép Thánh Thể A. Sự Thắc Mắc Lạ Kỳ Vào một buổi chiều mùa Đông nọ, tình cờ người viết có dịp ghé đến một Nhà Nguyện Thánh Thể tại một thị trấn nhỏ bên ngoài Fort Rucker thuộc tiểu bang Alabama, không khỏi bối rối và hết sức ngạc nhiên khi chỉ có hai em nhỏ (người Mỹ: một trai, một gái, độ khoảng 6 hay 7 tuổi gì đó) hiện diện trong Nhà Nguyện Thánh Thể nhỏ bé đó. Chẳng cần quan tâm gì cả đến sự hiện diện của người thứ ba, em trai thì cứ mãi ngước nhìn lên Thánh Thể, còn em gái thì miệng cứ lẫm bẫm, và cặp mắt nhắm nghiền lại. Riêng người viết, thoạt đầu dự định sẽ có một cuộc nói chuyện thân mật riêng với Thiên Chúa, thế nhưng nhìn thấy hai em nhỏ đó, người viết bỗng dưng chia trí và lo ra, cũng như một chút nào đó sợ hãi vì chỉ có hai em nhỏ và một người binh sĩ trong Nhà Nguyện nhỏ đó mà thôi. Mãi thắc mắc và cứ dõi theo từng cử chỉ và hành động của hai em nhỏ này, rồi lại ngắm nhìn đồng hồ, vì thời gian không còn nhiều, mà công việc nơi doanh trại vẫn hãy còn chồng chất, lúc đó sự có mặt của cả ba người tại Nhà Nguyện đó đã gần hơn 1 tiếng rưỡi đồng hồ rồi, mà riêng các em – các em vẫn không hề chia trí và lo ra tí nào, chỉ có người viết này bị lo ra và chia chí mà thôi. Gấp rút kiểm điểm lại chính mình, người viết bèn gởi trao đôi chút tâm sự ngắn với Thiên Chúa nơi Phép Thánh Thể, rồi sau đó, đứng lên tạ từ, và hẹn gặp lại Ngài vào giờ khác. Khoảng 1 tuần sau, người viết trở lại Nhà Nguyện Thánh Thể đó, lần này với thời gian không còn bị hạn chế nữa, nên hy vọng sẽ có một ngày bổ ích dành cho Thiên Chúa. Thật lạ lùng, cũng vẫn hai em nhỏ đó, và lần này còn có thêm 6 em nhỏ khác nữa (em nhỏ nhất có lẽ khoảng 3 hay 4 tuổi gì đó, và em lớn nhất là 10 tuổi), cùng một người phụ huynh đang có mặt tại Nhà Nguyện Thánh Thể. Cũng giống như hai em trước đã gặp, các em này cũng thánh thiện và chăm chú nhìn vào Phép Thánh Thể không kém gì hai em đã gặp lần qua, tất cả môi miệng của các em đều lẫm bẩm và thì thầm một điều gì đó với Thiên Chúa. Bắt chước các em, người viết cũng thả mình vào bầu khí tĩnh lặng đó, để nghĩ suy và tự kiểm điểm về chính bản thân mình, nơi Phép Thánh Thể. Rời Nhà Nguyện Thánh Thể, trong đầu người viết bùng lên những câu hỏi mà vẫn chưa có câu trả lời thỏa đáng. Thật lạ kỳ, tuổi của các em là tuổi rong chơi, vui nhộn, sống động, khó có thể mà tập trung, thế nhưng sao các em này lại khác hẳn? Tại sao các em quá bình tĩnh, quá ngây thơ và thánh thiện? Phải chăng chúng không phải là những đứa trẻ bình thường như bao trẻ khác? Phải chăng, cha-mẹ chúng rất thánh thiện nên mới biết cách dạy dỗ chúng? Phải chăng các trẻ này học hành ở nhà (home-schooling) thay vì học tại các trường Công Lập của chính phủ? Phải chăng, các em này bị bệnh nan giãi, khó chữa, nên mới tìm đến với Thiên Chúa nơi Phép Thánh Thể, như là nguồn ủi an chính của các em? Có lẽ, không đúng vậy, vì nhìn mặt mủi các em trông các em rất đẹp, rất hồn nhiên, tóc vàng, mắt xanh biếc và lóng lánh, chẳng lẽ có điều gì đó không ổn bên trong sao? Cha mẹ của các em ở đâu, và tại sao họ lại bỏ các em một mình trong Nhà Nguyện Thánh Thể đó? vân vân….Câu hỏi nối tiếp câu hỏi, cứ thế, mà vờn vợn và xuất hiện trong đầu của người viết, khi đang lái xe trở về doanh trại. Vì mãi thắc mắc, nên người viết quyết định tìm cho ra lẽ để hiểu được sự thật là như thế nào. Thế là, người viết xin nghĩ phép một tuần và ở nán lại tại thị trấn bé nhỏ đó. Ngày ngày, sau khi tập thể dục, là tìm đến Nhà Nguyện Thánh Thể. Và sau gần hơn 4 ngày dõi theo, người viết nhận thấy rằng: có tất cả là 67 em (tuổi nhỏ nhất là 3 tuổi và tuổi lớn nhất là 15 tuổi), 67 em chia ra làm nhiều đợt trong ngày để đến với Chúa Giêsu trong Thánh Thể. Đông nhất là khoảng 6 giờ sáng và 5 giờ chiều, khi đó có trên dưới là 10 hay 12 em đến với Phép Thánh Thể. Trong số 67 em này, chỉ có khoảng 10 em là có gia đình cùng đi theo vào Nhà Nguyện Thánh Thể mà thôi, và cả gia đình cùng nhau dành ra ít nhất là 1 tiếng rưỡi đồng hồ với Chúa Giêsu trong Phép Thánh Thể. Số còn lại, là không có cha-mẹ của các em đi theo. Thế làm sao mà các em lại có thể đến Nhà Nguyện Thánh Thể được? Vào ngày Chủ Nhật trước Thánh Lễ, người viết bèn có dịp tiếp cận với Cha Sở, hay nói đúng hơn là Cha Sở chủ động tới hỏi thăm người viết, chắc có lẽ, là vì Ngài nhận ra người viết chính là kẻ lạ mắt đến giáo xứ của Ngài trong bộ quân phục của Quân Đội Hoa Kỳ. Không cần phải dấu diếm và đôi co, người viết mới trực tiếp đưa ra những câu hỏi thắc mắc trên và hỏi thẳng vị Linh Mục chánh xứ. Ngài cho biết: sở dĩ có chuyện say mê và sùng kính Phép Thánh Thể nơi các trẻ em trong giáo xứ là do công của các Cha/Thầy của Dòng Thánh Gioan, mà Ngài cũng chính là một thành viên của Dòng, là Dòng chuyên cỗ võ về việc sùng kính Phép Thánh Thể nơi các trẻ em. Thế còn lý do tại sao không thấy cha-mẹ của các em, Cha sở cho biết rằng: có lúc, sau giờ làm việc, tất cả họ đều mõi mệt, thế nhưng con cái họ rất muốn đến với Phép Thánh Thể, nên bằng mọi cách chúng đòi cha-mẹ chúng chở chúng đến Nhà Nguyện Thánh Thể cho bằng được. Đã có lúc, cha-mẹ của các em có vào cùng các em, thế nhưng chưa đầy 15 phút sau, là họ buồn ngủ và ngủ gục trong Nhà Nguyện, trong khi các em thì lại chăm chú vào Phép Thánh Thể không một chút chia trí hay động đậy gì cả. Còn có trường hợp, sau khi cha-mẹ chở các em đến Nhà Nguyện Thánh Thể, họ liền ra lệnh cho các em là sau 1 tiếng đồng hồ các em phải đứng trước cửa Nhà Nguyện, để khi họ đến là chạy về nhà ngay. Thế nhưng, có lúc, các em đã để cho cha-mẹ của các em chờ tới hơn 1 tiếng đồng hồ rồi các em mới chịu ra, và thế là họ ngủ gục trong xe. Cũng có lần, vị chánh xứ kể lại, một Ông bố thắc mắc, liền giận dữ mở cửa Nhà Nguyện và dự định nắm cổ cậu bé nhỏ của Ông ta, thế nhưng, khi vào rồi và tận mắt trông thấy cậu con trai bé nhỏ của Ông ta quá tập trung vào Thánh Thể, Ông liền nén cơn giận xuống, và kể từ đó, lúc nào Ông cũng tháp tùng với cậu con trai tới Phép Thánh Thể. Còn những cha-mẹ khác vì bận rộn công việc, nên họ chỉ có việc chở chúng tới Nhà Nguyện Thánh Thể, và hẹn sau 1 hay 2 tiếng đồng hồ gì đó, thì quay trở lại đón các con em của họ. Kể lại câu chuyện có thực này, trước khi trình bày Bài Viết chính, người viết xin mạo muội đưa ra một số câu hỏi sau, và nếu có gì sai xót, xin rộng lòng niệm thứ: Giới trẻ Việt Nam chúng ta có một phong trào gọi là “Phong Trào Thiếu Nhi Thánh Thể,” thế nhưng trong Phong Trào này, có bao nhiêu em thật sự có lòng yêu mến Phép Thánh Thể, hiểu rõ về Phép Thánh Thể, và được dịp thường xuyên tiếp cận với Chúa Giêsu trong Phép Thánh Thể mỗi ngày? Hay các em chỉ có dịp tiếp cận với Phép Thánh Thể vào những ngày lễ trọng, hay lễ Mình Máu Thánh Chúa mà thôi? Có bao nhiêu em nào trong số này, sau giờ học và sau khi chu toàn bổn phận làm con, thay vì đi chơi hay chơi games, hoặc chơi trò điện tử, hoặc dùng máy điện toán và xem ti vi, các em lại nài nĩ cha-mẹ các em chở các em đến với Phép Thánh Thể cho bằng được? Trong mọi hoạt động của Phong Trào, có phải 97.5% dành cho các hoạt động vui chơi giáo dục ngoại khóa như: cắm lửa trại, sinh hoạt trại đêm, vân vân…, trong khi đó chỉ có chưa đầy 2.5% là giúp và hướng các em tới ý nghĩa cùng đích thật sự của Phép Thánh Thể, dạy cho các em biết một mình cùng chuyện trò với Chúa Giêsu trong Phép Thánh Thể một cách thật sốt sắng và không hề chia trí, cũng như xem đó như là một thói quen tốt để ngoài các em, cha-mẹ, và bạn bè của các em, các em còn có thêm một Người Bạn Rất Chí Tâm và Nhân Từ khác nữa chính là Chúa Giêsu, mà các em không thể nào có thể bỏ và không bao giờ đến thăm Người Bạn đó được trong đời sống của các em từng ngày? Có lần nào chúng ta, những người lớn, đã từng bao giờ bắt gặp được các em của Phong Trào Thiếu Nhi Thánh Thể, đang một mình cùng với Chúa Giêsu nơi Phép Thánh Thể không? Liệu các Giáo Xứ Việt Nam chúng ta có những Nhà Nguyện Thánh Thể 24/24 dành cho các em không? Và vai trò của Cha sở, Cha phó, và người lớn chúng ta, trong việc làm gương cho các em là như thế nào? Chúng ta suy nghĩ gì, thật sự và nghiêm túc suy nghĩ như thế nào về câu nói: “Hãy để cho các trẻ nhỏ được đến với Ta, và đừng đuổi xua chúng!” và liệu chúng ta có thực hiện đúng như câu phán lệnh này của Thiên Chúa không? Có phải Phong Trào Thiếu Nhi Thánh Thể của chúng ta, chỉ có tính hình thức bề ngoài, mà quên bẵng đi, thực chất cao cả bên trong của nó là giúp cho các em thật sự hiểu và tìm đến với Chúa Giêsu trong Phép Thánh Thể từng ngày, và tìm đến với Ngài tự chính bản thân của các em chứ không hề bị bất kỳ ai bắt ép cả, và xem việc đến với Ngài từng ngày chính là niềm vui và lẽ sống cần có của các em không? Đây chỉ là những câu hỏi gợi ý chân tình, chứ không phải là lên án hoặc công kính tính cao đẹp và ý nghĩa trân quý của Phong Trào Thiếu Nhi Thánh Thể tại hải ngoại cũng như ở trong nước. Child EucharistPhép Thánh Thể : Nguồn Sống Cho Các Em B. Bài Viết Chính (viết lại theo sự trình bày của các Cha và các Thầy Dòng Thánh Gioan) Đối với các em học lớp 1 và lớp 2, chúng ta – những bậc làm cha-mẹ - nên chỉ vẽ cho các em những điều cơ bản sau: Nhờ linh mục giáo xứ phơi bày (expose) Chúa Giêsu trong Phép Thánh Thể cho các trẻ em. Với hương trầm và bông hoa trên bàn thờ, thì đó chính là cách chúng ta truyền đạt cho các trẻ em biết được rằng có một người thật sự đang hiện diện tại đó, và Người đó chính là Người mà chúng ta yêu mến. Dạy cho các em cách thức quỳ gối khi bước vào Nhà Nguyện Thánh Thể hay Nhà Thờ khi có Phép Thánh Thể được đưa ra. Khuyên các em quỳ xuống cả hai đầu gối, và đầu cuối xuống. Khuyên các em giữ im lặng, vì đây chính là nơi để lắng nghe được một tiếng nói rất nhỏ trong tâm hồn và trái tim của các em. Nếu có một nhóm nhỏ gồmcác trẻ em, thay vì quỳ nơi ghế nhà thờ, quy tụ các em lại cùng ngồi dưới đất chung quanh Phép Thánh Thể. Nói cho các em biết được làm thế nào mà Chúa Giêsu thật sự hiện diện trong Mình Thánh, Đấng là Thiên Chúa đang hiện diện một cách bí ẩn nơi chúng ta. Nói cho các em biết thật nhiều về tình yêu thương của Chúa Giêsu dành cho chúng ta, và Ngài cũng rất muốn được chúng ta yêu mến trở lại. Ngài chờ đợi chúng ta từng ngày, từng đêm, từng giờ, và từng phút giây, Ngài đợi cả gia đình của chúng ta đến viếng thăm Ngài mỗi ngày! Dạy cho các em yêu quý Ngài vì Ngài chính là Thiên Chúa. Nói với các em, hãy nhắm những cặp mắt bé nhỏ của các em lại và giữ thinh lặng tối đa, rồi sau đó hãy nói chuyện với Chúa Giêsu từ trong trái tim của các em, và rằng các em yêu mến Chúa Giêsu, rồi sau đó gởi cho Ngài những nụ hôn bé nhỏ của các em! Nói cho các em biết được rằng bất cứ lúc nào mà các em cần đến điều gì hay cảm thấy rắc rối hoặc khó chịu về một điều gì đó, hãy luôn chạy đến Ngài, vì Ngài hiện diện trong mỗi Nhà Thờ và mỗi Nhà Nguyện Thánh Thể. Child EucharistCha Dòng Thánh Gioan Cùng Với Các Em Nơi Phép Thánh Thể Nói cho các em biết được rằng, Đức Maria, Mẹ của Chúa Giêsu lúc nào cũng cùng chúng ta yêu mến và ở với Chúa Giêsu cả! Khuyên các em nên khẩn cầu Mẹ của Chúa Giêsu, giúp đỡ cho các em biết cách cầu nguyện! Chỉ vẽ cho các em một lời cầu nguyện ngắn đó là: Lạy Chúa của con! Lạy Chúa của con! Con yêu mến Chúa trong Phép Thánh Thể! (My God! My God! I love you in the Most Blessed Sacrament!) Khuyên các em nên hát một bài cho Chúa Giêsu nghe, vì rằng các trẻ em thì rất thích hát, và Chúa Giêsu thì lại rất thích nghe các em hát, vì Ngài luôn muốn các em ở gần bên Ngài! Và rồi khuyên các em hãy dành thời gian cho Ngài, và nhớ gởi lời tạ từ Ngài và hẹn ngày mai sẽ trở lại gặp Chúa Giêsu trong Phép Thánh Thể! Mời các bậc phu huynh hãy tiếp tục dõi theo bài viết ngày mai có nhan đề “Who Cares About The Formation of the Children’s Souls?” Anthony Lê Tags · Giáo Dục Trẻ Em

Bài 26: Một Cuộc Viếng Thăm Ngắn Ngủi Với Chúa Giêsu Nơi Phép Thánh Thể



§ Anthony Lê

VietCatholic News (01/07/2006)

Child EucharistTrẻ Em Cùng Phép Thánh Thể

A. Sự Thắc Mắc Lạ Kỳ

Vào một buổi chiều mùa Đông nọ, tình cờ người viết có dịp ghé đến một Nhà Nguyện Thánh Thể tại một thị trấn nhỏ bên ngoài Fort Rucker thuộc tiểu bang Alabama, không khỏi bối rối và hết sức ngạc nhiên khi chỉ có hai em nhỏ (người Mỹ: một trai, một gái, độ khoảng 6 hay 7 tuổi gì đó) hiện diện trong Nhà Nguyện Thánh Thể nhỏ bé đó. Chẳng cần quan tâm gì cả đến sự hiện diện của người thứ ba, em trai thì cứ mãi ngước nhìn lên Thánh Thể, còn em gái thì miệng cứ lẫm bẫm, và cặp mắt nhắm nghiền lại.

Riêng người viết, thoạt đầu dự định sẽ có một cuộc nói chuyện thân mật riêng với Thiên Chúa, thế nhưng nhìn thấy hai em nhỏ đó, người viết bỗng dưng chia trí và lo ra, cũng như một chút nào đó sợ hãi vì chỉ có hai em nhỏ và một người binh sĩ trong Nhà Nguyện nhỏ đó mà thôi. Mãi thắc mắc và cứ dõi theo từng cử chỉ và hành động của hai em nhỏ này, rồi lại ngắm nhìn đồng hồ, vì thời gian không còn nhiều, mà công việc nơi doanh trại vẫn hãy còn chồng chất, lúc đó sự có mặt của cả ba người tại Nhà Nguyện đó đã gần hơn 1 tiếng rưỡi đồng hồ rồi, mà riêng các em – các em vẫn không hề chia trí và lo ra tí nào, chỉ có người viết này bị lo ra và chia chí mà thôi.

Gấp rút kiểm điểm lại chính mình, người viết bèn gởi trao đôi chút tâm sự ngắn với Thiên Chúa nơi Phép Thánh Thể, rồi sau đó, đứng lên tạ từ, và hẹn gặp lại Ngài vào giờ khác. Khoảng 1 tuần sau, người viết trở lại Nhà Nguyện Thánh Thể đó, lần này với thời gian không còn bị hạn chế nữa, nên hy vọng sẽ có một ngày bổ ích dành cho Thiên Chúa. Thật lạ lùng, cũng vẫn hai em nhỏ đó, và lần này còn có thêm 6 em nhỏ khác nữa (em nhỏ nhất có lẽ khoảng 3 hay 4 tuổi gì đó, và em lớn nhất là 10 tuổi), cùng một người phụ huynh đang có mặt tại Nhà Nguyện Thánh Thể. Cũng giống như hai em trước đã gặp, các em này cũng thánh thiện và chăm chú nhìn vào Phép Thánh Thể không kém gì hai em đã gặp lần qua, tất cả môi miệng của các em đều lẫm bẩm và thì thầm một điều gì đó với Thiên Chúa.

Bắt chước các em, người viết cũng thả mình vào bầu khí tĩnh lặng đó, để nghĩ suy và tự kiểm điểm về chính bản thân mình, nơi Phép Thánh Thể. Rời Nhà Nguyện Thánh Thể, trong đầu người viết bùng lên những câu hỏi mà vẫn chưa có câu trả lời thỏa đáng.

Thật lạ kỳ, tuổi của các em là tuổi rong chơi, vui nhộn, sống động, khó có thể mà tập trung, thế nhưng sao các em này lại khác hẳn? Tại sao các em quá bình tĩnh, quá ngây thơ và thánh thiện? Phải chăng chúng không phải là những đứa trẻ bình thường như bao trẻ khác? Phải chăng, cha-mẹ chúng rất thánh thiện nên mới biết cách dạy dỗ chúng? Phải chăng các trẻ này học hành ở nhà (home-schooling) thay vì học tại các trường Công Lập của chính phủ? Phải chăng, các em này bị bệnh nan giãi, khó chữa, nên mới tìm đến với Thiên Chúa nơi Phép Thánh Thể, như là nguồn ủi an chính của các em? Có lẽ, không đúng vậy, vì nhìn mặt mủi các em trông các em rất đẹp, rất hồn nhiên, tóc vàng, mắt xanh biếc và lóng lánh, chẳng lẽ có điều gì đó không ổn bên trong sao? Cha mẹ của các em ở đâu, và tại sao họ lại bỏ các em một mình trong Nhà Nguyện Thánh Thể đó? vân vân….Câu hỏi nối tiếp câu hỏi, cứ thế, mà vờn vợn và xuất hiện trong đầu của người viết, khi đang lái xe trở về doanh trại.

Vì mãi thắc mắc, nên người viết quyết định tìm cho ra lẽ để hiểu được sự thật là như thế nào. Thế là, người viết xin nghĩ phép một tuần và ở nán lại tại thị trấn bé nhỏ đó. Ngày ngày, sau khi tập thể dục, là tìm đến Nhà Nguyện Thánh Thể. Và sau gần hơn 4 ngày dõi theo, người viết nhận thấy rằng: có tất cả là 67 em (tuổi nhỏ nhất là 3 tuổi và tuổi lớn nhất là 15 tuổi), 67 em chia ra làm nhiều đợt trong ngày để đến với Chúa Giêsu trong Thánh Thể. Đông nhất là khoảng 6 giờ sáng và 5 giờ chiều, khi đó có trên dưới là 10 hay 12 em đến với Phép Thánh Thể. Trong số 67 em này, chỉ có khoảng 10 em là có gia đình cùng đi theo vào Nhà Nguyện Thánh Thể mà thôi, và cả gia đình cùng nhau dành ra ít nhất là 1 tiếng rưỡi đồng hồ với Chúa Giêsu trong Phép Thánh Thể. Số còn lại, là không có cha-mẹ của các em đi theo.

Thế làm sao mà các em lại có thể đến Nhà Nguyện Thánh Thể được?

Vào ngày Chủ Nhật trước Thánh Lễ, người viết bèn có dịp tiếp cận với Cha Sở, hay nói đúng hơn là Cha Sở chủ động tới hỏi thăm người viết, chắc có lẽ, là vì Ngài nhận ra người viết chính là kẻ lạ mắt đến giáo xứ của Ngài trong bộ quân phục của Quân Đội Hoa Kỳ. Không cần phải dấu diếm và đôi co, người viết mới trực tiếp đưa ra những câu hỏi thắc mắc trên và hỏi thẳng vị Linh Mục chánh xứ.

Ngài cho biết: sở dĩ có chuyện say mê và sùng kính Phép Thánh Thể nơi các trẻ em trong giáo xứ là do công của các Cha/Thầy của Dòng Thánh Gioan, mà Ngài cũng chính là một thành viên của Dòng, là Dòng chuyên cỗ võ về việc sùng kính Phép Thánh Thể nơi các trẻ em.

Thế còn lý do tại sao không thấy cha-mẹ của các em, Cha sở cho biết rằng: có lúc, sau giờ làm việc, tất cả họ đều mõi mệt, thế nhưng con cái họ rất muốn đến với Phép Thánh Thể, nên bằng mọi cách chúng đòi cha-mẹ chúng chở chúng đến Nhà Nguyện Thánh Thể cho bằng được. Đã có lúc, cha-mẹ của các em có vào cùng các em, thế nhưng chưa đầy 15 phút sau, là họ buồn ngủ và ngủ gục trong Nhà Nguyện, trong khi các em thì lại chăm chú vào Phép Thánh Thể không một chút chia trí hay động đậy gì cả.

Còn có trường hợp, sau khi cha-mẹ chở các em đến Nhà Nguyện Thánh Thể, họ liền ra lệnh cho các em là sau 1 tiếng đồng hồ các em phải đứng trước cửa Nhà Nguyện, để khi họ đến là chạy về nhà ngay. Thế nhưng, có lúc, các em đã để cho cha-mẹ của các em chờ tới hơn 1 tiếng đồng hồ rồi các em mới chịu ra, và thế là họ ngủ gục trong xe.

Cũng có lần, vị chánh xứ kể lại, một Ông bố thắc mắc, liền giận dữ mở cửa Nhà Nguyện và dự định nắm cổ cậu bé nhỏ của Ông ta, thế nhưng, khi vào rồi và tận mắt trông thấy cậu con trai bé nhỏ của Ông ta quá tập trung vào Thánh Thể, Ông liền nén cơn giận xuống, và kể từ đó, lúc nào Ông cũng tháp tùng với cậu con trai tới Phép Thánh Thể. Còn những cha-mẹ khác vì bận rộn công việc, nên họ chỉ có việc chở chúng tới Nhà Nguyện Thánh Thể, và hẹn sau 1 hay 2 tiếng đồng hồ gì đó, thì quay trở lại đón các con em của họ.

Kể lại câu chuyện có thực này, trước khi trình bày Bài Viết chính, người viết xin mạo muội đưa ra một số câu hỏi sau, và nếu có gì sai xót, xin rộng lòng niệm thứ:

  1. Giới trẻ Việt Nam chúng ta có một phong trào gọi là “Phong Trào Thiếu Nhi Thánh Thể,” thế nhưng trong Phong Trào này, có bao nhiêu em thật sự có lòng yêu mến Phép Thánh Thể, hiểu rõ về Phép Thánh Thể, và được dịp thường xuyên tiếp cận với Chúa Giêsu trong Phép Thánh Thể mỗi ngày? Hay các em chỉ có dịp tiếp cận với Phép Thánh Thể vào những ngày lễ trọng, hay lễ Mình Máu Thánh Chúa mà thôi?
  2. Có bao nhiêu em nào trong số này, sau giờ học và sau khi chu toàn bổn phận làm con, thay vì đi chơi hay chơi games, hoặc chơi trò điện tử, hoặc dùng máy điện toán và xem ti vi, các em lại nài nĩ cha-mẹ các em chở các em đến với Phép Thánh Thể cho bằng được?
  3. Trong mọi hoạt động của Phong Trào, có phải 97.5% dành cho các hoạt động vui chơi giáo dục ngoại khóa như: cắm lửa trại, sinh hoạt trại đêm, vân vân…, trong khi đó chỉ có chưa đầy 2.5% là giúp và hướng các em tới ý nghĩa cùng đích thật sự của Phép Thánh Thể, dạy cho các em biết một mình cùng chuyện trò với Chúa Giêsu trong Phép Thánh Thể một cách thật sốt sắng và không hề chia trí, cũng như xem đó như là một thói quen tốt để ngoài các em, cha-mẹ, và bạn bè của các em, các em còn có thêm một Người Bạn Rất Chí Tâm và Nhân Từ khác nữa chính là Chúa Giêsu, mà các em không thể nào có thể bỏ và không bao giờ đến thăm Người Bạn đó được trong đời sống của các em từng ngày?
  4. Có lần nào chúng ta, những người lớn, đã từng bao giờ bắt gặp được các em của Phong Trào Thiếu Nhi Thánh Thể, đang một mình cùng với Chúa Giêsu nơi Phép Thánh Thể không?
  5. Liệu các Giáo Xứ Việt Nam chúng ta có những Nhà Nguyện Thánh Thể 24/24 dành cho các em không? Và vai trò của Cha sở, Cha phó, và người lớn chúng ta, trong việc làm gương cho các em là như thế nào?
  6. Chúng ta suy nghĩ gì, thật sự và nghiêm túc suy nghĩ như thế nào về câu nói: “Hãy để cho các trẻ nhỏ được đến với Ta, và đừng đuổi xua chúng!” và liệu chúng ta có thực hiện đúng như câu phán lệnh này của Thiên Chúa không?
  7. Có phải Phong Trào Thiếu Nhi Thánh Thể của chúng ta, chỉ có tính hình thức bề ngoài, mà quên bẵng đi, thực chất cao cả bên trong của nó là giúp cho các em thật sự hiểu và tìm đến với Chúa Giêsu trong Phép Thánh Thể từng ngày, và tìm đến với Ngài tự chính bản thân của các em chứ không hề bị bất kỳ ai bắt ép cả, và xem việc đến với Ngài từng ngày chính là niềm vui và lẽ sống cần có của các em không?

Đây chỉ là những câu hỏi gợi ý chân tình, chứ không phải là lên án hoặc công kính tính cao đẹp và ý nghĩa trân quý của Phong Trào Thiếu Nhi Thánh Thể tại hải ngoại cũng như ở trong nước.

Child EucharistPhép Thánh Thể : Nguồn Sống Cho Các Em

B. Bài Viết Chính (viết lại theo sự trình bày của các Cha và các Thầy Dòng Thánh Gioan)

Đối với các em học lớp 1 và lớp 2, chúng ta – những bậc làm cha-mẹ - nên chỉ vẽ cho các em những điều cơ bản sau:

Child EucharistCha Dòng Thánh Gioan Cùng Với Các Em Nơi Phép Thánh Thể
  1. Nhờ linh mục giáo xứ phơi bày (expose) Chúa Giêsu trong Phép Thánh Thể cho các trẻ em. Với hương trầm và bông hoa trên bàn thờ, thì đó chính là cách chúng ta truyền đạt cho các trẻ em biết được rằng có một người thật sự đang hiện diện tại đó, và Người đó chính là Người mà chúng ta yêu mến.
  2. Dạy cho các em cách thức quỳ gối khi bước vào Nhà Nguyện Thánh Thể hay Nhà Thờ khi có Phép Thánh Thể được đưa ra.
  3. Khuyên các em quỳ xuống cả hai đầu gối, và đầu cuối xuống.
  4. Khuyên các em giữ im lặng, vì đây chính là nơi để lắng nghe được một tiếng nói rất nhỏ trong tâm hồn và trái tim của các em.
  5. Nếu có một nhóm nhỏ gồmcác trẻ em, thay vì quỳ nơi ghế nhà thờ, quy tụ các em lại cùng ngồi dưới đất chung quanh Phép Thánh Thể.
  6. Nói cho các em biết được làm thế nào mà Chúa Giêsu thật sự hiện diện trong Mình Thánh, Đấng là Thiên Chúa đang hiện diện một cách bí ẩn nơi chúng ta. Nói cho các em biết thật nhiều về tình yêu thương của Chúa Giêsu dành cho chúng ta, và Ngài cũng rất muốn được chúng ta yêu mến trở lại. Ngài chờ đợi chúng ta từng ngày, từng đêm, từng giờ, và từng phút giây, Ngài đợi cả gia đình của chúng ta đến viếng thăm Ngài mỗi ngày!
  7. Dạy cho các em yêu quý Ngài vì Ngài chính là Thiên Chúa.
  8. Nói với các em, hãy nhắm những cặp mắt bé nhỏ của các em lại và giữ thinh lặng tối đa, rồi sau đó hãy nói chuyện với Chúa Giêsu từ trong trái tim của các em, và rằng các em yêu mến Chúa Giêsu, rồi sau đó gởi cho Ngài những nụ hôn bé nhỏ của các em!
  9. Nói cho các em biết được rằng bất cứ lúc nào mà các em cần đến điều gì hay cảm thấy rắc rối hoặc khó chịu về một điều gì đó, hãy luôn chạy đến Ngài, vì Ngài hiện diện trong mỗi Nhà Thờ và mỗi Nhà Nguyện Thánh Thể.
  10. Nói cho các em biết được rằng, Đức Maria, Mẹ của Chúa Giêsu lúc nào cũng cùng chúng ta yêu mến và ở với Chúa Giêsu cả!
  11. Khuyên các em nên khẩn cầu Mẹ của Chúa Giêsu, giúp đỡ cho các em biết cách cầu nguyện!
  12. Chỉ vẽ cho các em một lời cầu nguyện ngắn đó là: Lạy Chúa của con! Lạy Chúa của con! Con yêu mến Chúa trong Phép Thánh Thể! (My God! My God! I love you in the Most Blessed Sacrament!)
  13. Khuyên các em nên hát một bài cho Chúa Giêsu nghe, vì rằng các trẻ em thì rất thích hát, và Chúa Giêsu thì lại rất thích nghe các em hát, vì Ngài luôn muốn các em ở gần bên Ngài!
  14. Và rồi khuyên các em hãy dành thời gian cho Ngài, và nhớ gởi lời tạ từ Ngài và hẹn ngày mai sẽ trở lại gặp Chúa Giêsu trong Phép Thánh Thể!

Mời các bậc phu huynh hãy tiếp tục dõi theo bài viết ngày mai có nhan đề “Who Cares About The Formation of the Children’s Souls?”

Anthony Lê

Tags ·

Tác giả bài viết: BBT
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Đôi nét về giáo xứ Vinh Sơn

        Lịch sử giáo xứ vinh sơn. Gp Thái Bình.do Cha Cố Guise Phạm Kim Bảng.Ngài thành lập và xây dựng  năm 1938 lúc đó thuộc Giáo Phận Bùi Chu. Ngày 1tháng năm 1938. Ngài quyết định đặt vị trí ngôi Thánh Đường nằm ở phía nam giáo xứ mẹ bác trạch, tính đường kính...

Nghe Bài Giảng Lòng Thương Xót Chúa

Nghe Radio Mỗi Ngày





   
giáo xứ hoàng xá
giáo phận thái bình
giáo xứ quan cao
giáo xứ bác trạch
giáo xứ nam lỗ
svcg thái bình
giáo xứ bồng tiên