CÁO PHÓ: ĐỨC CHA PHANXICÔ XAVIÊ NGUYỄN VĂN SANG - Nguyên Giám mục... Ngày Lễ Tạ Ơn và băng khánh thành nhà chung GX Vinh Sơn... Những Hình Ành Mới Nhất Từ Ngày Tam Nhật Vượt Qua Cho Đến Ngày Lễ... Công tác chuẩn bị Chầu Thánh Thể giáo xứ Vinh Sơn Thông Báo Ngày Lễ Kính Thánh Vinh Sơn Quan Thầy, Và Ngày Đồng... Thông Báo Ngày Lễ Kính Thánh Vinh Sơn Quan Thầy, Và Ngày Đồng... Hình ảnh - Hoàn thiện móng, nền nhà Chung và tiếp tục xây dựng... Hình ảnh - Thánh lễ tại vườn Thánh Thai Nhi giáo xứ Quan Cao Mô Hình - Nhà Chung, Nhà Thờ Giáo Xứ Vinh Sơn Hình ảnh - Thánh lễ chính tiệc tuần chầu lượt giáo xứ nhà Hình ảnh - Thánh lễ khai mạc tuần chầu và kiệu Thánh Thể Hình ảnh - Thánh lễ khai mạc tuần chầu và kiệu Thánh Thể Hình ảnh - Thánh lễ chính tiệc tuần chầu giáo xứ nhà Hình ảnh - Thánh lễ khai mạc tuần Chầu Chúa Giê-su Thánh Thể Album - Một số hình ảnh chuẩn bị cho tuần Chầu lượt giáo xứ nhà Thông Báo Về Cổng Thông Tin Chính Thức Của Nhà Chung Giáo Xứ Vinh... Hình ảnh - Kỷ niệm ngày 20 em TNTT trong giáo xứ xưng tội & chịu... Hình ảnh - Kỷ niệm ngày 20 em TNTT trong giáo xứ xưng tội & chịu...

Tập San " LCTX" Nhờ Mẹ Đến với Chúa

Đăng lúc: Thứ tư - 16/03/2011 14:42 - Người đăng bài viết: pham thi thu
Nhờ Mẹ Đến với Chúa

Nhờ Mẹ Đến với Chúa

I- Trong tháng 3-2011, kính mời anh chị em tham dự những buổi Tĩnh tâm Mùa Chay và Thánh Lễ Kính Lòng Thương Xót Chúa theo lịch trình sau :

 
 

 

 


 
 
 
THƯ NGỎ
 
 
I- Trong tháng 3-2011, kính mời anh chị em  tham dự những buổi
Tĩnh tâm Mùa Chay và Thánh Lễ Kính Lòng Thương Xót Chúa
theo lịch trình sau :
1-  Thứ Bảy (05-03) : Lúc 4g00 chiều, tại nhà thờ Kim Bích
(1/11 Khu Phố 2, Hố Nai, Biên Hòa)
2-  Thứ Hai (07-03) : Lúc 5g00 chiều tại nhà thờ Bắc Đoàn
(Ấp Đình, Xã Tân Phú Trung, Huyện Củ Chi)
3- Thứ Sáu (11-03) :  
- Lúc 3g00 chiều tại nhà thờ Tân Mai (72/1 KP5 Tân Mai, Biên Hoà)
- Lúc 5g30 chiều  tại nhà thờ Trà Cổ (131 ấp Trà Cổ, xã Bình Minh,
huyện Trảng Bom, Đồng Nai)
4- Thứ Hai (14-03) : Lúc 4g00 chiều  tại nhà thờ Kim Lâm (Hạt
Phương Lâm)
5-  Thứ Tư  (16-03) :  Lúc  7g00  tối  tại  nhà thờ  Bác  Ái (số  144
Nguyễn Thượng Hiền, P.1, Q. Gò Vấp)
6- Thứ Năm (17-03) và Thứ  Sáu  (18-03) : Lúc  5g30  chiều  tại
nhà thờ Trung Mỹ Tây (số 40/4 Trung Mỹ Tây, Xã Trung Chánh, H.
Hốc Môn).
7- Thứ Hai-Ba-Tư  (21-21-23/03) :  Lúc  6g00  chiều  tại  nhà thờ
Nghĩa Hòa (25/18 Nghĩa Hoà, Phường 6, Tân Bình)
8-  Thứ Hai-Ba (28-29/03) :  Lúc  5g30  chiều  tại  nhà thờ  Lộc
Hưng (58/6 Chấn Hưng, Phường 6, Tân Bình)
9- Thứ Hai-Ba-Tư (28-29-30/03) : Lúc 7g30  tối  tại nhà thờ Sao
Mai (130/54 Nghĩa Phát, Phường 7, Tân Bình)     
 
II- Thánh Lễ Kính Lòng Thương Xót Chúa hàng tháng tại các địa
điểm sau :
1-  Thứ Ba  Đầu Tháng (01-03) :  Lúc  5g00  chiều  tại  nhà thờ
Công Lý  (62/147A  Lý Chính Thắng, Phường 8, Q.3  - bên bờ Kênh
Nhiêu Lộc, dưới chân cầu Công Lý).  Sau Thánh Lễ,  lúc  18g30,  có
buổi Nói Chuyện Chuyên  Đề về “KỸ NĂNG SỐNG  và SỐNG
THÁNH LỄ”.  
2- Thứ Ba tuần thứ III trong tháng (15-03) : Lúc 2g00 chiều tại
nhà thờ Thiên Ân (179 Lê Niệm, P.Phú Thạnh, Q.Tân Phú).
3- Thứ Tư Đầu Tháng (02-03) :
- 3g00 chiều : nhà thờ Tân Phước (245 Nguyễn Thị Nhỏ, P.9, Q. Tân
Bình)  
- 5g30 chiều : nhà thờ Bình Thuận (722 Tân Kỳ Tân Quý - P. Bình
Hưng Hoà, Q. Bình Tân)
 4- Thứ Tư tuần  thứ II trong tháng (09-03) :  lúc 5g30 chiều  tại
Nhà Thờ Đá Vĩnh Hòa (86/75 Ông Ích Khiêm, Phường 5, Q.11)
 5- Thứ Tư Cuối Tháng (30-03) : lúc 5g30 chiều tại nhà thờ Nam
Hải (số 277 Phạm Hùng, Phường 4, Quận 8)
6- Thứ Năm Đầu Tháng (03-03) : lúc 7g00 tối tại nhà thờ Bác Ái
(số 144 Nguyễn Thượng Hiền, P.1, Q. Gò Vấp).
7- Thứ Năm Hàng Tuần, từ 12g45 tại nhà thờ Chí Hòa  
(149 Bành Văn Trân, P.7, Q. Tân Bình).  
8- Thứ Sáu Đầu Tháng (04-03):
- 3g00 chiều  : nhà thờ Phanxicô Xaviê (còn gọi là nhà thờ Cha Tam,
số 25 Học Lạc, Phường14, Quận 5).   
- 5g15 chiều : nhà thờ Đồng Tiến (số 54 Thành Thái, Phường12, Quận
10).  
9- Thứ Sáu Tuần Thứ III trong tháng (18-03):  lúc 5g30  chiều
tại nhà thờ Trung Mỹ Tây (số 40/4 Trung Mỹ Tây, Xã Trung Chánh,
H. Hốc Môn).
10- Thứ Sáu Cuối Tháng (25-03): lúc 5g30 chiều tại nhà thờ Tân
Đông (số 8/10A Ấp 4, Xã Đông Thạnh, Huyện Hốc Môn).
11- Thứ Bảy Tuần II, III và IV: lúc 6g15 chiều tại nhà thờ Hòa
Hưng (104 Tô Hiến Thành, P.15, Q. 10).
13- Chúa Nhật tuần thứ II trong tháng (13-03) : lúc 4g00 chiều
tại nhà thờ Nam Hải (số 277 Phạm Hùng, Phường 4, Q.8)
14- Chúa Nhật tuần thứ III trong tháng (20-03): lúc 3g00 chiều
tại nhà thờ Phaolô Tên Lửa (280 Đường Vành Đai Trong- P.Bình Trị
Đông- Quận Bình Tân)
 
III- Sinh Hoạt Dành Cho Giới Trẻ  : Mời  các bạn  đến với ĐIỂM
HẸN GIÊSU:  
1-Tại nhà thờ Nhân Hòa (45 Hồ Đắc Di, Ngã tư Trường Chinh và
Cộng Hòa, P. Tây Thạnh, Q. Tân Phú, cạnh nhà hàng Thiên Thai) lúc  
20g00 tối Chúa Nhật Tuần II trong tháng. Tháng này là Chúa Nhật
13-03 chủ đề “Giuse, Người Công Chính”
2- Tại nhà thờ Công Lý (62/147A Lý Chính Thắng, P.8, Q.3, cạnh
bờ kênh Nhiêu Lộc, dưới chân cầu Công Lý)  lúc7g30  tối  thứ sáu đầu
tháng. Tháng này là Thứ Sáu 04-03 chủ đề “Yêu Vội”
 
IV- Bác Ái Tháng 03-2011 :
1.Chúa Nhật 27-03 : Đi thăm và tặng 1000 phần quà cho bà con
nghèo xứ Lán Tranh, Lâm Hà - Lâm Đồng.
2.Tu bổ con đường  giao  thông  nông  thôn dài 3km từ QL 62 đến
nhà thờ Tân Đông, giáo phận Mỹ Tho, Huyện Thạnh Hoá, Long An
(kinh phí khoảng 60 triệu)
3.Cung cấp 70 phần cơm trưa mỗi ngày (mỗi tháng 15 triệu) trong
chương trình “Bữa Cơm Tình Thương” cho các bệnh nhân nghèo trong
Bệnh Viện Ung Bướu Gia Định.
4.Học bổng Lòng Thương Xót cho sinh viên học sinh nghèo, hiếu
học, học giỏi ở vùng sâu vùng xa.
Xin anh chị em rộng tay đóng góp cho những chương trình Bác Ái
này. Tặng phẩm xin đưa đến Lều Phục Vụ mỗi chiều  thứ năm tại nhà
thờ Chí Hòa, bỏ vào Thùng Bác Ái, hoặc  liên lạc  với  anh  Chiêu
(0983494714). Nhóm phục  vụ  có xe  chở hàng bác ái, anh chị  em  có
nhu cầu xin liên hệ anh Chính (01212835340).      
 
V- Công Tác Bác Ái: Cộng Đoàn Cầu Nguyện Lòng Thương Xót
Chúa giáo xứ Chí Hoà đã thực hiện trong tháng 2-2011:
1-Dâng lễ và tặng 1000 phần quà cho các gia  đình nghèo tại
Trung Tâm Bác Ái Xã Hội Hòa Bình, Huyện  Giồng  Riềng,  Tỉnh
Kiên Giang.  
2-Dâng lễ Kính Lòng Thương Xót Chúa tại nhà thờ An Sơn –
Mẹ Vô Nhiễm (Kênh E2, Xã Thạnh Lợi, H.Vĩnh Thạnh, Cần Thơ)
Tặng 160 phần quà cho các bệnh nhân, già neo đơn ở An Sơn.  
3-Tặng 200 phần quà cho các gia  đình nghèo  ở  Núi  Tượng,
H.Hòn Đất – Kiên Giang
4-Tặng quà cho 17 Mái Ấm  nuôi  dưỡng  người Khuyết  Tật, Mồ
Côi, HIV, Cơ Nhỡ, Lỡ Làng, Hưu Dưỡng.
5-Đi thăm và tặng 65 phần quà cho những gia đình nghèo lượm ve
chai ở Bến Đò Thủ Thiêm.  
6-Tặng 200 phần quà cho những người  khiếm  thị  ở  các Quận
6,7,8,9, Gò vấp và Bình Tân.
7-Cung cấp 70 phần cơm trưa mỗi ngày (mỗi tháng 15 triệu) trong
chương trình “Bữa Cơm Tình Thương” cho các bệnh nhân nghèo trong
Bệnh Viện Ung Bướu Gia Định.
8-Tặng 5 xe lắc, 6 xe lăn cho những người nghèo khuyết tật.
9-Trao 30 “Học Bổng Lòng Thương Xót” cho các em sinh viên
nghèo hiếu học (mỗi học bổng 2 triệu)
10-Những công việc bác ái khác như :
- Giúp tiền thuốc, tiền xe, viện phí, tiền nhà, gạo,  trợ  cấp vốn…
cho một số gia đình nghèo, khuyết  tật, neo đơn, con mọn, hoàn cảnh
khó khăn.
- Giúp chị em lầm lỡ sinh con và cưu mang con.
- Phụ giúp ma chay cho những gia đình nghèo.
 
VI- Mời anh chị em  đọc Tập  San  “Nhờ Mẹ  đến  với Chúa”  cũng
như chia sẻ  trao đổi những  suy  tư, cảm nghĩ  trên trang blog. Địa  chỉ
Blog : vn.myblog.yahoo.com/doiquan_aoxanh  
- Nếu muốn nghe Bài Giảng Lễ Lòng Thương Xót các ngày thứ năm
tại nhà thờ Chí Hòa, xin mở trang web: tinvui.info
- Nếu muốn nghe Bài Giảng Lễ Lòng Thương Xót tại các nhà thờ khác,
xin mở trang web: menchuayeunguoi.com  
Xin anh chị em đóng góp bài vở, hoặc giới  thiệu các chứng nhân
để tập san thêm phong phú và những giờ cầu nguyện được sống động.
Bài viết xin gởi theo địa chỉ email: vietnamlong2003@yahoo.com
Kính chúc anh chị em tràn  đầy  Ân  Sủng  và Bình An nơi Lòng
Chúa Xót Thương qua lời chuyển cầu của Mẹ Maria.
Tập San Nhờ Mẹ Đến Với Chúa
Tháng 03-2011
 
 
 
 
 
 
 
 
LỜI THÌ THẦM MÙA CHAY
*Lm. Giuse Trần Đình Long
Dòng Thánh Thể
Chúng ta  đang bước  vào Mùa
Chay, nhưng  đó  không phải  là Mùa
Chay thứ nhất trong cuộc  đời  mỗi
người. Nếu hôm nay có người  đặt
câu hỏi “Mùa Chay là mùa gì ?” chắc
ai cũng  có  thể  trả  lời  một  cách  dễ
dàng thuộc lòng theo giáo lý. Nhưng
nếu  tôi  tự  đặt  câu  hỏi  ấy  cho  chính
mình : “Mùa Chay là mùa gì đối với
tôi ?”. Câu trả lời thật sự không phải
là dễ, mặc dầu bao nhiêu Mùa Chay
đã từng trôi qua trên cuộc đời tôi rồi.
Đối với giáo dân Việt Nam, nhất là các giáo dân thuộc xứ đạo
miền Bắc, thì không khí Mùa Chay nó bàng bạc tính chất đạo đức tình
cảm hơn là dấn thân vào cuộc vượt qua của Đức Giêsu Kitô, vì thế các
nghi thức thường hướng về cuộc tử nạn đau thương của Đức Giêsu rồi
cắm chặng ở đó, bị  sa  lầy ở đó, không rút chân ra được để  vươn tới
chân lý tuyệt đối là sự phục sinh của Đức Kitô. Gọi là chân lý tuyệt đối
vì sự phục sinh của Đức Giêsu là đích điểm của Mùa Chay, và cũng là
cùng đích của Kitô hữu, vì nếu cuộc tử nạn của Đức Kitô mà không có
phục sinh thì thử hỏi chúng ta đi đạo làm cái gì ?
Mùa Chay là mùa mọi kẻ tin dìm mình vào  đại  dương lòng
thương xót của Chúa, dìm đời mình vào cuộc tử nạn của Đức Kitô, để
máu và nước  từ  trái tim Chúa đổ ra rửa sạch và thánh hoá những con
người tội lỗi và biến  đổi  thành con người mới  trong Đức Kitô  phục
sinh. Nói rõ hơn Mùa Chay là mùa mỗi người phải dừng lại để thu góp
tất cả những tất bật lo âu từ vật chất như  cơm ăn áo mặc nhà ở, đến
những khổ não tinh thần như tuổi già, bệnh tật, sự chết và mọi thứ dằn
vặt tâm trí mình, kể cả  tội lỗi. Tất  cả  những  lao  tâm  khổ  tứ  ấy mỗi
người hãy gom lại mà trút lên vai Đức Kitô cho Ngài gánh lấy, rồi một
lòng một dạ đi theo Ngài. Kinh Thánh nói : “Mọi nỗi lo âu anh em hãy
trút cả cho Ngài, vì Ngài lo đến anh em” (1P 5,7).
Như  thế Mùa Chay không phải  là mùa chúng ta dừng  lại  để
“thương xót” Đức Kitô, mà hãy để Chúa “xót  thương” ta. Đó  thực  là  
mùa những đứa con hoang đàng quay về để được xót  thương. Vì thế
ngày thứ tư  Lễ Tro mở  đầu mùa chay, Lời Chúa  trong  bài  đọc  hai,
thánh Phaolô đã hô lớn lên rằng : “Này đây, chính bây giờ là thời Đại
Sủng”. Đại sủng là ơn huệ lớn lắm, vô cùng lớn.
Gọi là ơn huệ vô cùng lớn, mà thân phận của mỗi người chúng
ta, như  thân phận con ốc, đã phải mang  cái vỏ nặng nề  là những  lao
đao vất vả cuộc đời, chưa kể tội lỗi, lết đi không nổi mà mỗi năm còn
phải dừng lại 40 ngày để  thương khóc sự khổ nạn của Đức Giêsu, thì
làm sao có thể gọi Mùa Chay là mùa ĐẠI SỦNG, ĐẠI PHÚC được.
Đức Giêsu không muốn như  thế. Ngài đã nói với chúng  ta qua
các phụ nữ  đạo  đức ở Giêrusalem rằng  :  “Hỡi  phụ  nữ Giêrusalem,
đừng thương khóc tôi, nhưng hãy thương khóc lấy mình và con cái các
bà” (Lc 23,29).
Không phải Đức Giêsu là Đấng cần được  thương xót, mà chính
chúng ta mới là những kẻ đáng thương và cần được xót thương. Chúng
ta  đáng thương không phải  vì chúng ta  đạo  đức  tốt  lành, xứng  đáng
được thương, nhưng vì “Thiên Chúa là tình yêu”, vì tấm  lòng của
Thiên Chúa là như vậy: “Có phụ nữ nào quên được đứa con  thơ của
mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau? Cho dù
nó có quên đi nữa,  thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ” (Isaia
49,15); “Ra khỏi  thuyền, Đức Giêsu thấy một đám người rất đông thì
chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăm sóc” (Mc
6,34). Chúa dong duổi đi tìm những con chiên lạc.  
Dưới  đây là những  “LỜI THÌ THẦM MÙA CHAY”,  lời
chứng của những “đứa con hoang  đàng” cảm nghiệm  được  lòng
thương xót của Chúa.
Lời Chứng Của Người Mù Trở Về Với Chúa
“Con tên là Antôn Trần Quang Duyên, sinh năm 1961, ở giáo xứ
Ngọc Lâm. Con có đôi điều  chia  sẻ  cùng cha và nhờ cha  linh hướng
cho con.  
Năm 1987 chẳng may con bị tai nạn lao động hư mất 2 mắt. Đó
là 1 cú sốc rất lớn trong cuộc đời của con, tinh thần lẫn thể xác con bị
suy sụp hoàn toàn. Sau đó con bị chứng bệnh  tê bại  trong 1 năm trời
nữa. Từ đó  con xa lánh mọi  người,  sống  trong  sự mặc  cảm buồn  tủi
cho thân phận mình. Và cũng  từ đó  con bỏ Chúa, không đi lễ đi nhà
thờ nữa. Cuối năm 2000 con lập gia đình, rồi có được 2 đứa con. Cháu
lớn tên là Têrêsa Hiền, 9 tuổi. Cháu bé tên là Antôn Bảo, 5 tuổi.   
Cho đến năm 2008, con vẫn chưa chịu đi lễ, chỉ ở nhà đọc kinh.
Cha sở đến động viên con đi lễ nhưng con vẫn lì như trâu, không chịu
đi. Sau  đó  có người hướng dẫn con  đến  Lòng Thương Xót  Chúa,
nhưng có 1 ma lực nào đó ngăn cản nên con trốn tránh chưa đi.  
Cho đến tháng 5/2009 có 1 người bạn đến nhà con chơi. Lúc đó
tự nhiên có 1 cái gì đó thôi thúc, con hỏi bạn sáng mai có đi lễ không
cho con đi ké với, người bạn đó đồng ý. Sáng hôm sau con đã dậy  từ
lúc 2 giờ sáng chờ anh bạn đến chở con đi nhà thờ dâng lễ. Đi được 2
ngày, đến ngày thứ 3 anh bận công việc không đi được. Con vẫn đợi
cho tới sáng. Thế  là mất một buổi  lễ. Đến ngày thứ 4, con quyết định
lần mò từng bước đến nhà thờ đi lễ một mình. Cảm tạ Chúa và Mẹ đã
cho con đến nơi tham dự thánh  lễ, về đến nhà được bình an. Kể từ đó
cho đến nay, ngoại trừ đau bịnh, con chẳng bỏ thánh lễ nào.
Suốt hai mươi mấy  năm bỏ Chúa mà Chúa vẫn  không bỏ  con,
nay con đã được ơn hoán cải nhờ Lòng Thương Xót Chúa ban. Con nói
ra đây những điều xảy ra trong cuộc đời của con, và xin cha cho con 1
lời khuyên. Con có người bạn bị hư thận, nay con muốn hiến cho bạn
con 1 trái thận  để cứu bạn ấy theo Lời Chúa dạy : “mến Chúa yêu
người” là 2 giới răn trọng nhất. Đó  là những  lời chia  sẻ  tâm  tình thật
lòng của con.  
Kính chúc cha và cộng đoàn lòng thương xót được muôn hồng
ân của Chúa.”
Lời Chứng của một Sinh Viên Lạc Đạo
“Con là một sinh viên. Trước  kia  con  đến  với Chúa  như một
người vô  thần, đi lễ Chúa Nhật chẳng qua chỉ để cho khỏi mắc  tội, đi
cho có, cầu nguyện thì qua loa. Mọi chuyện bắt đầu khi con bước vào
năm 2 Đại Học. Con học 1 môn về xã hội, nói rằng mọi thứ đều do con
người quyết định, không có sự hên xui may rủi nào cả, không có quyền
năng hay phép tắc nào giúp đỡ. Thế  là con dần xa Chúa, bỏ lễ, không
cầu nguyện.
Thế là  điều gì  đến  sẽ  đến,  con  vô  tình làm rớt  bức  ảnh Chúa
Giêsu lòng thương xót của chị con mang về, và con bắt đầu vác thánh
giá từ đó. Con bị bệnh về hệ niệu,  làm xét nghiệm  siêu âm, mọi  thứ
đều bình thường, nhưng trong người vẫn khó chịu, mệt mỏi,  uống
thuốc mấy tháng trời không hết. Trong năm đó việc học  cứ dồn dập,
con rớt 4 môn học,  tưởng chừng như không còn cơ hội để  tốt nghiệp.
Con hoang mang, bấn loạn tâm trí.  
Trong lúc  ấy con chợt nhớ  đến bức ảnh Chúa Giêsu Lòng
Thương Xót, con liền tới nhà thờ Chí Hòa mỗi chiều thứ năm tham dự
giờ cầu nguyện và thánh lễ kính  lòng thương xót. Hằng ngày con lần
hạt sáng tối, 3 giờ chiều lần chuỗi lòng thương xót. Ròng rã 2 năm trời,
con cầu nguyện với cả  tâm tình phó thác và dâng hiến  cuộc đời  cho
Chúa.  
Tạ ơn Chúa, cảm ơn cha và cộng đoàn đã cầu nguyện cho con,
bây giờ con đã khỏi bệnh, đang chuẩn bị thi tốt nghiệp ra trường.
Vài dòng tâm sự con xin chia sẻ với  lời nhắn gởi hãy chuyên tâm cầu
nguyện, đừng nản chí, Lòng Thương Xót Chúa không bỏ rơi bất cứ ai
tín thác nơi Chúa.”
Lời Chứng của Hai Cha Con Xa Chúa
“Con là Maria Nguyễn Thanh Liên, 45 tuổi. Con đến cầu nguyện
lòng thương xót Chúa thứ  năm hàng tuần  ở  nhà thờ Chí Hòa từ  hồi
tháng 3 năm 2010.  
Con  là đứa con sa ngã, đã bỏ Chúa, không xưng tộâi rước  lễ 15
năm. Gia đình con nghèo lắm, ba con bỏ đi hơn 35 năm, một mình mẹ
con gồng gánh nuôi 10 người  con. Anh  em  chúng  con  dùm bọc  lẫn
nhau, làm đủ thứ nghề để mưu sinh.  
Khi nghe người quen giới thiệu đến nhà thờ Chí Hòa cầu nguyện
linh lắm, con cũng đến. Con đã được Chúa  thương tha thứ và ban rất
nhiều ơn.
Ba con năm nay 81 tuổi, đã  trở về xưng tội rước  lễ sau 35 năm
bỏ Chúa. Gia đình con mừng lắm. Con cũng được xưng tội rước lễ lại
sau 15 năm. Em gái của con, 19 tuổi, bớt đua đòi ham chơi, chịu đi học
lại.
Và ơn đặc biệt  là con đã bán được nhà để  trả hết nợ. Hôm  thứ
năm đầu tháng đầu năm, con bốc được lộc xuân :“Anh em cứ xin thì sẽ
được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho.” Con xin ơn bán nhà
gần một năm rồi chưa được, khi con được  lộc ấy, con cầu nguyện và
Chúa đã ban ơn cho con. Nay con xin gửi cha chút xíu làm bác ái, tuy
là món quà nhỏ bé nhưng chứa đựng rất nhiều tâm tình của con.”  
Lời Chứng của Kẻ Xì Ke
“Con là Giuse Duy Tân. Con tâm sự  với  cha  và xin cha cùng
cộng đoàn cầu nguyện cho con.
Con sử dụng ma  túy  từ năm 18 tuổi đến nay đã 32 tuổi  rồi mà
vẫn còn nghiện. Từ nhỏ đến giờ con chẳng giúp gì cho gia đình mà còn  
làm khổ cha mẹ và anh chị em. Con cũng đi cai ma túy nhiều  lần rồi
mà cũng không đâu vào đâu.  
Năm 2002 con bị đưa vào trường cai nghiện bắt buộc, thời gian
là 5 năm. Trong thời gian học tập ở trường, con buôn bán bồ đà thuốc
lá, và con có tiền. Con dùng tiền  đó  vào những  cuộc  ăn chơi và sử
dụng ma túy. Kết quả là con bị nhiễm HIV/AIDS.  
Cuối năm 2006, con ngã bệnh. Lúc đó sức khỏe của con rất yếu.
Con được đưa vào bệnh viện Phạm Ngọc Thạch để điều trị. Bác sĩ chẩn
đoán 95% là con chết.
Nhờ cha và cộng đoàn cầu nguyện, Chúa  thương cứu giúp, con
đã khỏe lại. Những lúc bi đát nhất  trong đời,  lúc  thập  tử nhất sinh  thì
con nhớ tới Chúa. Thế nhưng khi khỏe mạnh  thì con lại  quên Chúa.
Con tiếp tục nghiện ngập ma túy. Cha ơi, đức  tin  của  con  kém  lắm,
phải không cha?
Nay con viết những dòng chữ  này cho cha cũng  là lúc con tự
nhốt mình trong phòng, tự lấy xích khóa chân để quyết tâm cai nghiện
ma túy cho bằng được.
Con xin cha và cộng đoàn cầu nguyện cho con để con dứt bỏ hẳn
được ma túy.”     
Thay Lời Kết:
Nếu tôi cho rằng Mùa Chay là mùa để  tôi  lập công đền  tội, đó
cũng là một ý tốt thôi, còn tôi có lập được công đền tội hay không thì
vấn đề gai góc này cần phải xét lại.
Một Mùa Chay nữa  lại bắt đầu,  tôi nhìn vào Đức Giêsu để xem
Ngài đã sống 40 ngày đêm chay kiêng như thế nào. Ngài đã sống bằng
sức mạnh của Thần Khí và ý Cha của Ngài.  
Xin Thần Khí Đức Giêsu Phục Sinh cho tôi thấy mình là kẻ đáng
thương và rất cần  tình thương của Thiên Chúa để  tôi bớt  thương cảm
Đức Giêsu. Xin cho tôi biết mở  lòng ra để tình thương của Đức Giêsu
từ nơi trái tim bị đâm thâu của Ngài tái tạo  thân xác  linh hồn  tôi nên
dũng mạnh trước những cơn cám dỗ, biết xót thương anh em, nên tinh
tuyền thánh thiện trong Đức Kitô. Lúc ấy Cha trên trời mới nhận ra tôi
là con chí ái của Ngài, vì tôi đã  trở  thành thân mình của Đức Giêsu
Kitô con của Cha.
Nếu Mùa Chay năm nay lòng tôi cứ đóng kín lại, không để Chúa
xót thương và không mở  lòng thương xót anh em, nếu tôi chỉ tham dự
các nghi thức mùa chay tuần  thánh rồi cho rằng nhờ những công việc  
ấy mà tôi đẹp lòng Chúa thì thật  là uổng phí. Một Mùa Chay nữa  lại
qua đi vô ích trên cuộc đời tôi.
 
 
 
ĐI LỄ ĐẦU NĂM
Trong những ngày trước Tết,  cộng  đoàn Lòng Thương Xót xứ
Chí Hoà được cha linh hướng kêu gọi dành dụm chi tiêu để chia sẻ cho
những gia đình có hoàn cảnh khó khăn ở vùng sâu vùng xa cho họ nếm
cảm được hương vị ngày Tết. Mấy ngàn phần quà đã được trao tận tay
những gia đình ấy, không phân biệt lương giáo. Dường như không một
thành phần nào bị bỏ quên khỏi  lòng thương xót của Chúa. Từ những
em mồ côi, khuyết tật, bán vé số, lượm ve chai, những bạn trẻ lỡ làng,
nhiễm HIV, những người khiếm thị, đến những người già neo đơn, vô
gia cư… Những Cánh Chim Xanh của cộng đoàn đã tủa đi khắp hang
cùng ngõ hẻm của thành phố đến với những mảnh đời bất hạnh chia sẻ
cho họ hơi ấm “mùa xuân của lòng xót thương”. Mãi đến chiều tối 30
Tết vẫn  còn những người đến nhận  quà Xuân. Còn người  cần đến  là
Chim Xanh còn phục vụ...
Vui xuân bên những món quà, bàn tiệc, nhưng đời sống tâm linh
cũng cần được bổ dưỡng. Người ta thường nói “đi lễ Chùa hái lộc đầu
năm” Tại sao không ai nói “đi lễ Nhà Thờ  nhận  lộc  thánh”  nhỉ? Từ
thao thức đó, đây là lần đầu tiên cộng đoàn Lòng Thương Xót xứ Chí
Hoà tổ chức “HÀNH HƯƠNG LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA BA
NGÀY TẾT”. Nhà thờ Bác Ái nhỏ bé khiêm tốn nằm  lọt thỏm giữa 7
ngôi Chùa lớn được chọn  làm điểm hành hương đầu năm. Một Cộng
Đoàn chuyên làm Bác Ái đi hành hương tại  nhà thờ Bác Ái. Những
người Công Giáo nô nức “đi lễ Nhà Thờ đầu năm” xen lẫn với những
người dập dìu “đi lễ Chùa hái lộc đầu năm”. Thật là một sự trùng hợp
ngẫu nhiên rất thú vị.
Xuân này hơn hẳn những xuân qua,
Có Chúa nên xuân quá đậm đà.
Bác Ái xuân này rộn rã quá,
Trẩy hội về xin ơn an hòa.
Thật thế, còn gì hơn khi đời ta có Chúa. Có gì bằng khi Chúa ở
bên ta.  
 
Mồng Một Tết : Nhận Lộc Xuân
Tối Mùng Một Tết,  bỏ hết mọi ồn  ào náo nhiệt  của  ngày  đầu
năm, tôi tìm đến nhà thờ Bác Ái, dù chưa biết ở đâu. "Em ơi! Cho chị
hỏi nhà thờ Bác Ái ở đâu vậy?" Nhoẻn nụ cười  thật  tươi, em đáp lại:
"Dạ con cũng đang đi tìm đây cô !" Ồ!  nhóm  lòng thương xót  chúa
giáo xứ Chí Hoà đây mà! Thì ra những thú vui ngày Tết vẫn không giữ
chân những người con của Chúa ở nhà  được. Rất  đông anh chị  em
mình đã hành hương về đây như trẩy hội. Ngày hội Lòng Thương Xót
Chúa đầu năm.  
Từ xa  đã  nghe  được  giọng  sang  sảng  nồng  ấm  của  người  linh
mục lãng tử. Chúa ơi! Trễ  rồi  sao? Vội  vàng bước  vào  nhà thờ. Tôi
không tin ở mắt mình nữa. Đông quá, chẳng còn chỗ ngồi nào. Loay
hoay một lúc có người nhường  cho một  chỗ  cuối nhà thờ  bên góc
khuất. Tạ ơn Chúa. Có chỗ ngồi  là tốt  lắm rồi, dù chỉ nghe  thấy  tiếng
mà chẳng nhìn thấy cha. Ai cũng đòi ngồi chỗ tốt thì lấy đâu ra? Chúa
ơi! Chúa có biết rằng  đến với Chúa chúng con cũng "vất vả" lắm
không?  
Thánh lễ thật sốt sắng với bài giảng  sinh  động  của  cha  linh
hướng, nghe mà chỉ sợ hết. "Bạn hãy ký thác trọn đường đời cho Chúa,
chính Ngài sẽ ra tay, giúp bạn bước đêm ngày". Những giây phút bên
Chúa, bên nhau trong ngày đầu năm sao mà linh thiêng đầm ấm quá.
Những lời chúc xuân mỹ miều sẽ chỉ là hình thức  sáo  rỗng vô
hiệu nếu không được dính kết với lời cầu, lời nguyện. Tâm thành khấn
xin với trọn niềm tín thác, cộng đoàn lòng thương xót từ khắp nơi quy
tụ về trong ngày  đầu năm dâng lên Chúa lời  cầu  bình an và cảm
nghiệm được  sự bình an ấy  trong  sâu  thẳm  tâm hồn  trong ngôi  thánh
đường nhỏ bé ấm cúng này.
Cha xứ Bác Ái thân thương gởi  đến  từng  người  tham  dự    xâu
chuỗi như  lộc xuân đầu năm. Món quà nhỏ bé nhưng thật ý nghĩa. Ai
cũng sợ hết phần nên nhà thờ  thật náo nhiệt. Hình ảnh dễ  thương này
như trong gia đình đoàn con cháu quây quần bên ông bà chen nhau lấy
tiền lì xì Các em áo xanh một phen lúng túng. Số người đến đông ngoài
dự tính. Chắc có lẽ ai cũng nghĩ đầu năm bận  rộn chuyện  tết nhất có
mấy người đi hành hương lòng thương xót, cho nên lộc xuân  không
chuẩn bị đủ. Sức cuốn hút của lòng thương xót Chúa thật kỳ diệu.  
Chúa biết không, chúng con khao khát lắm những ơn lành Chúa
trao cho, kể cả những Giọt Nước  Thánh  trên tay người mục  tử  khi
chạm vào người cũng làm chúng con mừng vui khôn xiết.  
Bác Ái xuân này hạnh phúc thay !
Người người nô nức tay trong tay,
Quấn quýt cùng nhau dâng nguyện ước,
Gia đình đầm ấm, lộc xuân ban.               
Mồng Hai Tết : Đón Lộc Thánh
Hôm nay tôi đi thật  sớm khi mà thánh lễ  trước còn chưa xong.
Tìm một chỗ ngồi thích hợp, viết cho mình lá thư  xin khấn  cho  gia
đình, cho những người thân trong năm mới và cũng không quên chia sẻ
một chút cho những người anh em còn khó khăn. Chỉ  thoáng chốc, cả
nhà thờ đã đông nghẹt người. Thật là kỳ lạ!  
Giờ cầu nguyện Lòng Thương Xót sốt  sắng. Tất  cả cộng đoàn
cùng giơ cao tay khẩn nài Lòng Chúa Xót Thương ghé mắt ban an bình
cho mình và toàn thế giới.  
Thánh lễ cầu cho gia đình, ông bà tổ tiên thật cảm động. Nhờ đó
mà tôi đã nhìn lại mình, nhìn lại những tháng ngày qua đã sống quá hời
hợt và thờ ơ với cha mẹ của mình.  
Tạ ơn Chúa đã cho con nhận ra những lỗi lầm để con biết mà sửa
đổi. Con xin hứa từ nay sẽ dành nhiều thời gian hơn để ngồi nghe cha
mẹ con nói chuyện, tâm sự, kể lể chuyện xưa. Con sẽ không tỏ ra khó
chịu khi mẹ con nói chuyện không  đâu vào  đâu cả,  chuyện  này lẫn
sang chuyện kia, một chuyện cứ nói đi nói lại năm ba lần, con cháu cứ
vô tình lăn ra cười. Con tệ quá phải không Chúa? Xin hãy giúp con sửa
đổi Chúa nhé!
Lại một sáng kiến nữa trong ngày Mồng Hai Tết. Nghi thức nhận
“lộc thánh” hôm nay được  lồng  trong việc rước  lễ. Mỗi người khi  lên
nhậân Mình Chúa cũng được nhậân Lời Chúa. Hai món quà đầu năm
vô cùng cao quý và  đầy  đủ  ý nghĩa. Được Mình Chúa nuôi dưỡng,
được Lời Chúa soi lối chỉ  đường,  những  thành viên cộng  đoàn lòng
thương xót mạnh dạn tiến bước  vào năm mới  trong  niềm  hân  hoan
phấn khởi.  
"Ai tưởng mình hiểu biết điều gì, thì chưa hẳn đã hiểu biết như
phải hiểu biết". Lộc thánh của con đó. Con phải hiểu sao đây Chúa ơi ?
Xin Chúa hãy cho con hiểu được thật sự Chúa đang muốn gì, đang cần
gì nơi con. Xin cho con biết được  thánh ý Chúa  trong mọi việc, đồng  
thời xin cho con làm mọi việc Chúa trao cho với một sự nồng nhiệt và
tin yêu.
Mồng Ba Tết : Trao Quà Xuân
Ngày hội Bác Ái thật quá hay!
Quà xuân mang đến tay trao tay.
Giúp người là giúp cho chính Chúa.  
Bác Ái xuân này bác ái thay !
Thật là một ý tưởng tuyệt vời của người mục tử hết lòng vì đàn
chiên, lúc nào cũng canh cánh bên lòng làm sao để  loan  truyền Lòng
Thương Xót Chúa và giúp đỡ  cho  những người  còn sống  trong  hoạn
nạn khó khăn.  
Hai ngày qua những người  đến  tham  dự  thánh  lễ  đầu  năm  đã
nhận lộc xuân, lộc thánh rồi, hôm nay là ngày cho đi. Con cái của lòng
thương xót Chúa là người biết “nhận” và biết “cho”. Những người đi
hành hương đầu năm hớn hở trên tay cầm những món quà Tết. Người
thì hộp bánh, người thì bánh chưng, bánh tét, hộp mức, trái cây, nước
ngọt, có người đem cả giỏ quà tết với đầy đủ bánh mức, hộp  trà, chai
rượu… Họ trân trọng đặt tất cả dưới chân bàn thờ. Sau ba ngày tết ấm
áp, an vui bên người thân, mọi người sẵn sàng chia sẻ những điều may
mắn, những của đầy dư để  lấp vào những nơi chưa may mắn, những
chỗ còn thiếu  thốn. Tất cả những món quà đó được các em  trong Đội
Quân Áo Xanh đưa đến tận tay những mái ấm từ trẻ khuyết tật, các em
mồ côi đến các chị lầm lỡ và những cụ già neo đơn, cả những bác mua
ve chai và những người bán vé  số. Ai nấy  lại có  thêm niềm vui, như
được chia bớt đi nỗi lo lắng, vất vả cơ cực trong năm tới.  
Những Cánh Chim Xanh phục vụ vất vả nhưng rất vui  vẻ  với
lòng nhiệt thành sẵn có. Đấy cũng  là những công việc của các em mỗi
ngày thứ năm tại nhà thơ Chí Hòa. Tôi khâm phục  vì các em đã bỏ
những cuộc vui với bạn bè trong ngày Tết để dấn  thân phục vụ cộng
đoàn trong ba ngày hành hương này. Xin Chúa thánh hóa công việc các
em làm. Xin cho những Cánh Chim Xanh có một  tinh  thần bền vững,
sức khỏe dẻo dai, hăng say theo Cánh Chim Đầu Đàn phục  vụ mọi
người trên khắp miền quê hương.  
Chúa  ơi, việc chúng con làm hôm nay tuy nhỏ  bé  thôi,  nhưng
chúng con đã mặc vào đó một tâm tình yêu mến chân thành.  
"Lạy Chúa xin củng cố việc tay chúng con làm". Xin cho chúng
con biết dùng những tài năng, thời giờ, sức lực, của cải Chúa trao cho  
như những nén bạc để sinh lời một cách hữu hiệu nhất cho mình và cho
tha nhân.  
Trước khi ra về, sau lời hẹn gặp lại vào ngày hành hương đầu
năm sau, tôi cũng  ráng  chen vào đám đông đang chờ đợi  cha đặt  tay
cầu nguyện chúc lành. Tôi chẳng hiểu mình làm như vậy  thì được gì,
nhưng trong lòng lại cảm thấy rất vui và an tâm như dấu chỉ đảm bảo
cho sự an bình của mình vậy.
Tạ  ơn Chúa, cảm  ơn Mẹ,  đã  cho con trải  qua  ba  ngày hành
hương  đầu năm  đầu  tiên trong  đời  thật  sốt  sắng,  sống  động và chân
tình.  
Nguyện Chúa Thánh Thần nguồn sáng tạo vô biên tác  động
mạnh mẽ trên cha linh hướng từng ngày, để cha hoạt động hăng say và
có nhiều sáng kiến mới lạ giúp chúng con ngày càng đến gần Chúa gần
nhau hơn. Xin Chúa cũng  tác động  trên chúng con, để chúng con biết
rộng tay mở lòng ra cho anh em trong việc bác ái, sẻ chia, biết mở rộng
con tim đem cho tha nhân ánh mắt cảm thông, nụ cười thân thiện, vòng
tay nồng ấm.
"Đâu có tình bác ái thì Chúa chúc lành không ngơi". Ơn lành
của Chúa, thế là quá đủ cho chúng con rồi, Chúa ơi.  
Tạ ơn Chúa. Alleluia!!!
*Phương Hương
 
GÓP XUÂN
Cha kính mến,
Nhờ lời chuyển cầu của Mẹ Maria, và lời  khẩn  nguyện  hiệp  ý
của cha và cộng đoàn, Chúa đã ban cho gia đình con một hồng ân tuyệt
vời.
Cháu nội con mặc dù ra khỏi  lòng mẹ mới  có  26  tuần  và cân
nặng chỉ hơn 400 gram thôi, nhưng Chúa đã  làm điều kỳ  diệu. Cháu
vẫn sống vững vàng khoẻ mạnh trong lồng kính được hơn 5 tuần dù đã
trải qua một ca phẫu thuật vì không tiêu hóa được. Còn mẹ cháu bị suy
thận nay cũng đã qua được cơn nguy hiểm đang điều trị nội khoa theo
sự chăm sóc của bác sĩ.
Gia đình con xin tạ ơn Chúa và Mẹ, cảm ơn cha và cộng đoàn.
Nhân dịp xuân về, con có chút quà dành dụm được xin gởi cha đi
làm bác ái, và một bài thơ gởi tặng cộng đoàn với ước mong đem niềm
vui đến mọi người.  
Xin Chúa Xuân xuống phúc cho muôn nhà để ngày nào cũng  là
ngày xuân.
*M.G.Hương
Góp Xuân
 
      Là em đó, những khuôn mặt thiên thần
      Sinh nhật, vui chơi chẳng nghĩ bản thân.
      Chú heo con, em góp về giúp bạn,
      Ấm áp cho đời, một chút nắng xuân.
 
      Những cụ ông, cụ bà thật dễ thương,
      Tiền bán rau, uống thuốc, tiền hành hương.
      Lại chắt chiu đem về đây góp gió.
      Ngọn gió xuân dịu mát tỏa muôn phương.
 
      Anh xe ôm, chị bán xôi, bán cá,
      Dù cuộc sống còn bộn bề vất vả.
      Vẫn rộng tay góp thêm làn hơi ấm
      Cho hương xuân tràn ngập khắp muôn nhà.
 
      Và còn nữa bao tấm lòng quảng đại
      Vẫn sẻ chia âm thầm thùng Bác Ái
      Từng cánh hoa xuân, chắt chiu nhặt lại
      Thành vườn hoa xuân rực rỡ nắng mai.
 
      Rồi còn đây, mang nặng khối tình si.
      Cánh Chim Xanh, dốc hết sức cho đi.
      Người Lãng Tử, trút cạn tình trao tặng.
      Để khắp nơi rộn vang khúc xuân thì  
 
      Này những ai chưa rộng mở lòng nhân.
      Nhịp yêu thương, tim hồng còn phân vân.
      Hãy góp xuân cho xuân thêm rực rỡ.
      Thấy lòng mình bừng nở cả mùa xuân.
      
     * M.G.Hương
 
LỜI THÌ THẦM CỦA CHỨNG NHÂN TỪ XỨ ĐẠO
 
- Xứ Ngọc Đồng-Hố Nai
Con tên là Nguyễn Thị Hoa, sinh năm 1947  ở  giáo  xứ  Ngọc
Đồng. Đầu tháng 1  -2011 con bị  đi tiểu  ra máu  tươi. Con  đến Bệnh
Viện Đại Học Y Dược Thành Phố khám, bác sĩ cho biết con bị ung thư
đại tràng. Nhờ cha và cộng đoàn Lòng Thương Xót Chúa cầu nguyện
nên con đã  tai qua nạn khỏi, gặp  thầy gặp  thuốc. Sau khi phẫu  thuật,
bác sĩ đem đi xét nghiệm. Kỳ diệu  thay, khối u đó không còn ác tính
mà là lành tính, và không phải vào thuốc nữa. Con mừng  lắm. Tạ ơn
Chúa. Con xin gửi chút lòng thành để làm bác ái.  
- Xứ Hà Đông-Gò Vấp
Con là Maria Trần  Thị Kim  Lan  thuộc giáo  xứ Hà Đông, Gò
Vấp. Con đi tham dự  thánh  lễ kính  lòng thương xót Chúa tại nhà thờ
Chí Hòa mỗi chiều thứ năm được 4  tháng và đã nhận được ơn Chúa
ban.  
Con đi phỏng vấn  theo diện đoàn tụ chồng con ở Thụy Điển 3
lần rồi, lần nào cũng bị  từ chối với nhiều  lý do khác nhau. Sau gần 8
năm chờ đợi mỏi mòn, đã có lúc con chán nản, mất hết hy vọng, chẳng
còn biết trông cậy vào ai, vì không còn lý do nào để đoàn tụ với gia
đình nữa. Hiện chỉ còn một mình con ở lại Việt Nam.  
Rồi một hôm con nghe nhiều người quen nói đi lễ  lòng thương
xót Chúa ở giáo xứ Chí Hòa được ơn lắm. Mới đầu con chẳng muốn đi,
vì 12 giờ trưa với cái nắng gay gắt như vậy thì con sợ lắm. Nhưng cuối
cùng con cũng cố gắng đi và luôn miệng cầu xin Chúa cho con  tham
dự thánh lễ được bình an mạnh khỏe vì con hay bị say nắng  lắm. Con
đi được 1 lần, rồi 2 lần...và đi luôn cho tới nay, không bỏ tuần nào. Có
điều lạ là từ khi đi lễ lòng thương xót Chúa, tâm hồn con không còn lo
lắng, buồn phiền nữa. Con phó thác hết cho Chúa. Con cậy trông và tín
thác vào Người. Và Chúa đã xót thương con. Đại sứ quán Thụy Điển
đã  chấp nhận cho con  được  phép  đi  đoàn tụ  cùng chồng  con  và gia
đình.  
Trước khi lên đường đoàn tụ với gia đình, con viết  thư này để
cảm  ơn cha và cộng đoàn lòng thương xót Chúa xứ Chí Hoà đã  cầu
nguyện cho con. Xin Chúa chúc lành cho cha và cộng đoàn.
*Maria Kim Lan
 
NHỮNG LỜI THÌ THẦM
 
Lời Thì Thầm Của Tuổi Teen
Chúa ơi, nhờ Chúa  thương
nên cuộc sống của con an lành và
hạnh  phúc lắm, mặc dù  đầu  óc
con không thông minh, con học
tập  luôn chậm hơn các bạn khác.
Con còn sợ bị rớt kỳ thi tốt
nghiệp vừa rồi nữa chứ, nhưng
đổi lại con có đủ tình thương của
gia  đình và mọi người xung
quanh, ai gặp con cũng đều thấy yêu, Chúa ạ.  
Mỗi  lần con buồn về chuyện học hành, gia đình hay bạn bè, con
thường khóc và hay cầu nguyện cùng Chúa. Kết thúc cuộc nói chuyện
con thường nói “Alleluia-tạ  ơn Chúa”, rồi  con lau  nước  mắt,  mọi
chuyện sẽ qua đi và lại mỉm cười.
Chúa biết không, bạn của con có nhỏ bạn. Con cũng biết nhỏ
nữa. Hoàn cảnh của gia đình nhỏ không được tốt như con. Ba mẹ nhỏ
ly hôn rồi, nhỏ chỉ được quyền ở với ba hoặc mẹ. Mỗi lần ở nhà ba thì
nhỏ lại nhớ mẹ. Ở với mẹ thì lại cần ba.  
Bây giờ con mới hiểu những gì mà con coi là tự  nhiên, bình
thường lại là điều hàng ngàn người cần được có. Rồi ba nhỏ có vợ bé,
nhỏ sống với mẹ. Nhỏ được ăn học nhờ tiền mà mẹ nhỏ bán café mỗi
ngày. Nhưng Chúa ơi, tai họa lại ập lên nhỏ. Mới gần đây thôi mẹ nhỏ
đi khám bệnh và biết được mình đang trong người một căn bệnh hiểm
nghèo “ung thư máu”. Nghĩ  rằng mình chẳng  sống được bao  lâu nữa
nên mẹ nhỏ chẳng thèm chữa bệnh. Mà thực ra lấy tiền đâu để chữa hả
Chúa? Cả nhà chỉ dựa vào đồng tiền ít ỏi của quán café lụp xụp của mẹ
nhỏ thì chỉ đủ tiền cho 2 chị em nhỏ ăn học thôi. Mẹ nhỏ lại không cho
anh cả và bé út biết. Số  tiền chắt chiu góp nhặt được, mẹ nhỏ để mua
xe cho anh cả và đóng tiền học cho nhỏ và em út. Ngoài giờ học, nhỏ
phải đi làm thêm chỉ mong có tiền mua thuốc cho mẹ. Dù không chơi
với nhỏ, nhưng sao con thương nhỏ quá.
Nhỏ là người ngoại đạo Chúa ạ. Nhỏ bạn con có nói nhỏ, để con
nhờ cha xin khấn cho mẹ nhỏ, nhưng nhỏ không chịu, nhỏ  theo Phật
nên chỉ muốn khấn Phật thôi. Con với nhỏ bạn con mặc kệ, cứ đến với  
Chúa. Chúa là cha giàu lòng thương xót sẽ  giúp  nó  thôi  mà,  đúng
không Chúa? Nó không tin, nhưng con với nhỏ bạn con tin. Chúa giúp
nó nha Chúa. Tạ ơn Chúa nhiều nhiều.
Nhân đây con xin Chúa hãy giữ gìn và ban ơn sức khỏe xuống
cho tất cả các bậc làm cha làm mẹ của chúng con. Và xin cho chúng
con luôn biết noi gương Chúa Giêsu luôn biết tôn trọng và vâng lời các
ngài để luôn đẹp lòng Chúa và hài lòng cha mẹ.
*Én Nhỏ
Lời Thì Thầm Của Người Vợ - Người Mẹ
Con là Anna Nguyễn  Thị Kim  Thanh. Con  xin  chia  sẻ những
hồng ân Chúa thương ban cho gia đình con từ bao năm qua.
Con lập gia  đình từ  năm 1973. Lần  lượt Chúa  ban  cho  con  4
người con trai. Đến năm 1985, con sinh  được một  bé  gái. Khi  cháu
được 1 tháng thì con trai của con ngã bệnh nặng: viêm màng não mũ.
Lúc đó gia đình con rất khó khăn, chỉ có chồng đi làm, con ở nhà
trông cháu nhỏ. Tiền không có mà chữa bệnh cho con. Trong  lúc  tăm
tối ấy, con chỉ khóc lóc than thở với Chúa. Nếu Chúa cho cháu được
sống làm người thì xin Chúa chữa cho khỏi bệnh, còn nếu Chúa muốn
cất cháu về, con xin bằng lòng dâng cho Chúa.
Lúc đó, con của con bất tỉnh cả tháng trời. Con chỉ biết đọc kinh
và cầu nguyện. Rồi từ từ cháu tỉnh lại. Sau một thời gian ngắn, cháu
khỏe lại và được bác sĩ cho về, nhưng 2 chân còn bị liệt. Con rất lo và
lại tiếp tục cầu nguyện cho con của con được đi lại  bình thường. Lạ
lùng thay, sau đó cháu từ  từ bước đi được. Con  rất vui mừng, nhưng
lúc đó con chưa nhận ra đó là hồng ân Chúa ban cho.
Lần lượt ngày tháng trôi qua. Đến năm 1988, con sinh thêm một
cháu gái. Cháu vừa được 1 tháng tuổi thì chồng con đi làm xây dựng bị
té gãy 2 tay. Một cảnh  tượng  thật đau lòng! Con vừa mới  sinh xong,
làm sao kiếm  tiền để nuôi  sống các con. Khi cháu được 2  tháng  tuổi,
thì con để cháu lớn trông cháu bé để con đi buôn bán. Lúc này, những
khó khăn vất vả vẫn tiếp diễn theo ngày tháng. Một lần nọ, con đi buôn
bán phải qua phà Cát Lái, bị  rớt  xuống  sông  1  lần  nhưng may mắn
được Chúa cứu. Vài năm sau, con về  thăm bố chồng, cũng rớt xuống
sông, được chú  lơ phà cứu sống. Thời gian sau, con bị  taxi  tông bổng
lên cao nhưng may mắn rớt xuống đồng cát để xây nhà nên không sao.
Mỗi năm gia đình con lại gặp nạn lớn. Có năm chồng con bị tông
xe phải vào bệnh viện, bất tỉnh cả tháng trời. Đến khi cha xứ làm phép  
xức dầu bệnh nhân thì chồng con mới dần dần tỉnh lại. Có năm thì con
cái sa ngã nhưng được Chúa thương và dẫn dắt trở về… Những chông
gai đó, nếu không được Chúa giữ gìn thì gia đình con đã gục ngã trước
đức tin còn yếu đuối này.  
Những gian khổ của con, Chúa đã cứu con, nhưng con chưa nhận
ra. Đến khi con đọc được Tập San “Nhờ Mẹ đến với Chúa” của cộng
đoàn Lòng Thương Xót Chúa xứ Chí Hòa, thì con mới  cảm  nghiệm
được tình Chúa yêu con vô bờ bến. Con vẫn thường xuyên nói với các
con của con nếu không có Chúa thì gia đình mình chẳng còn đông đủ
để ngồi dùng cơm chung với nhau như bây giờ.  
Con muốn viết lên những dòng tâm sự, những nỗi thống khổ của
gia đình con đã được Chúa đoái thương và cứu giúp, an ủi, chở  che.
Con ước mong đôi lời  này được  chia  sẻ  cho  cộng đoàn với  lời  nhắn
gởi: chúng ta luôn luôn được Chúa yêu thương, quan tâm nhưng đôi
khi không nhận ra được tình yêu của Chúa. Hãy mở rộng tấm  lòng để
nhận ra tình Chúa yêu con người trong mọi hoàn cảnh, mọi biến cố của
cuộc đời.
Con cũng là người  đã  từng  quên  đi hồng  ân Chúa  đã  ban cho
con, cho gia  đình con,  đến  nay  con mới  cảm  nghiệm  được. Hơn 20
năm con mới nhận ra được  tình yêu thương của Chúa. Ước mong sao
mỗi người nhận biết Chúa sớm hơn để cảm nhận cuộc đời có Chúa thật
hạnh phúc biết bao.
Con biết mình chỉ  là hạt cát nhỏ bé, nhưng xin được góp phần
tôn vinh tình yêu của Chúa, cảm tạ Lòng Thương Xót Chúa. Ước mong
mọi người  sớm nhận  ra hồng ân của Chúa. Chỉ có Chúa mới  là hạnh
phúc đích thực của con người.
 
Lời Thì Thầm Của Một Tân Tòng
Con là một tân tòng, nhưng là con chiên không ngoan. Cuộc
sống của con gặp rất nhiều chông gai, gia đình tan nát, vợ chồng chia
ly. Con có suy nghĩ Chúa đã bỏ con. Mặc dù mẹ của con nói với con
cứ tin đi Chúa không bỏ con đâu. Nhưng con nghĩ, nếu Chúa không bỏ
con, sao cứ gieo cho con hết nỗi khổ đau này đến nỗi khổ đau khác.
Cách đây 3 tuần, con đã tham dự thánh lễ lòng thương xót Chúa
chiều thứ năm tại giáo xứ Chí Hòa, đã hơn 1 năm con không đi được.
Trong thánh lễ, con phó thác tất cả cho Chúa và Mẹ.  Con  cầu  xin
chồng con biết suy nghĩ lại quay trở về với gia đình.   
Thật là kỳ diệu. Trước  đêm Noel, chồng  của  con  đã  quay về.
Anh đã xin lỗi cũng như nói những lời mà trước đây chưa bao giờ nói.
Có 1 điều rất kỳ diệu là sau Thánh Lễ, lòng thù hận của con tan
biết hết. Và 1 điều  lạ nữa là chiều nay chồng con đã tham dự thánh  lễ
kính lòng thương xót Chúa.
Cha ơi, con đã tin Chúa không bỏ rơi con. Lúc nào Chúa cũng đi
với con nhưng con không nhận ra điều đó. Bây giờø con đã tin.
Con đã nói với em dâu con  là tân tòng, hãy cố gắng đi dự thánh
lễ lòng thương xót Chúa tại Chí Hoà vào thứ  năm đầu  tháng,  em  sẽ
nhận được ơn như chị đã nhận.
Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Chúa.
 
Lời thì thầm của Việt kiều Canada
Hôm tháng 10, gia đình em gái con ở Canada về Việt Nam  có
việc. Chồng của em gái con bị bệnh suyễn rất nặng. Con thấy vậy mới
rủ em con đi dự  lễ  lòng thương xót chiều  thứ năm ở nhà thờ Chí Hòa
có  cha Long và cộng  đoàn rất  đông, cầu  nguyện  rất  sốt  sắng,  nhiều
người được ơn chữa lành và được như ý nguyện.
Khi con kể về cha và cộng đoàn thì em gái con chịu  liền,  còn
chồng em con thì không chịu. Con  thuyết phục mãi nhưng chú nói sợ
đến chỗ đông người  sẽ ngộp  thở vì bên Canada thỉnh  thoảng khí hậu
trở trời chú bị ngộp phải đi cấp cứu. Nhưng con trấn an mình đã đi cầu
nguyện thì phải có  đức  tin,  không  sao  đâu, lên nhà thờ  cha  và cộng
đoàn cầu nguyện cho. Cuối cùng chú cũng đi.  
Hôm đó thời tiết nắng nóng, người chen chúc chật chội, chú ngồi
tham dự cả buổi lễ mà không bị sao, và cơn ho cũng ít hơn ở nhà. Thật
là kỳ diệu.  
Tuần sau, chú phải bay về Canada để đi làm, vợ và 3 đứa con ở
lại hai tuần để cho mấy bé đi chơi Đà Lạt. Nhưng em con “ghiền” buổi
lễ lòng thương xót thứ năm ở nhà thờ Chí Hoà nên dời ngày đi chơi lại
để đi lễ thứ 5 xong mới đi Đà Lạt.  
Ngày thứ bảy phải bay về Canada, vậy mà thứ năm em con lại
còn  đòi bao xe  đi lễ nhà thờ Chí Hòa nữa. Con  nói  thứ  bảy  ra  phi
trường rồi, làm sao mua đồ và đóng hàng cho kịp và mấy đứa bé có
mệt không. Em con nói : “Không sao đâu. Nếu không đi em thấy  tiếc
lắm. Đã mất 1  tuần đầu mới về VN, em không biết để đi rồi. Và mấy
lần trước về Việt Nam em cứ đi chơi nên bây giờ  em  thấy  tiếc  lắm!”  
Thế là em cố đi thêm 1 lần cuối trước khi về Canada. Lúc cha rảy nước
thánh, mấy mẹ con  được  cha  rảy  thêm cho 1 lần  nữa  hí  hửng  ra  về
hạnh phúc lắm.
Khi về tới Canada, em con gọi điện về nói mỗi tháng đi nhà thờ
Chí Hòa nhớ bỏ phong bì gởi cha tiền để cha làm việc bác ai dùm em.
Đây là số tiền nhỏ em đóng góp, nhờ cha và cộng đoàn cầu nguyện cho
gia đình em được khỏe mạnh và hạnh phúc.
Cảm tạ Chúa và Mẹ Maria đã cho chúng con được đến với Chúa
và gặp cha.
 
 
Lời Thì Thầm Của Thiếu Phụ Bị Ung Thư
 
Lạy Chúa, Thiên Chúa của con,
Con xin cảm tạ Chúa vì tất
cả những gì đã xảy ra trong cuộc
đời con.
Nghe tin bị  ung  thư  khi
chưa đầy 30  tuổi, con  rất  sợ hãi
và tuyệt vọng, vì như  thế  coi
như  tất cả đều kết  thúc. Mọi dự
định  tương lai tiêu tan hết. Con
lo sợ  đủ  điều,  không  biết  cuộc
đời mình sẽ như thế nào đây?
Chúa ơi, con thấy mình hư quá. Khi có sức khỏe, được Chúa ban
cho nhiều điều  thuận  lợi  trong cuộc sống  thì hình như con không gần
gũi Chúa. Có chăng thi thoảng mới cảm  tạ Chúa đã ban cho con điều
này, điều nọ.
Khi đau khổ bệnh tật, con mới chạy đến van xin, cầu khẩn, chạy
hết chỗ này đến chỗ kia xin Chúa cho được lành bệnh.
Rồi chuyện gì đến cũng phải đến. Con phải vô hóa trị, mổ, và xạ
trị. Mọi người đều yêu thương, chia sẻ và động viên con. Nhưng khi  
còn một mình đối diện với việc vô thuốc, khi lên bàn mổ, lúc đó không
ai có thể giúp con được. Con chỉ còn biết cầu xin Chúa ở với con. Chúa
vô thuốc cùng con. Con sợ  lắm. Con mệt  lắm!Trong những giây phút
căng thẳng ấy, con cảm nhận được Chúa ở bên con và mọi đau đớn
giảm đi rất nhiều. Từ khi đó niềm tin, niềm trông cậy nơi con tăng lên.  
Trong quá trình điều trị, con nhận thấy luôn có Chúa ở đằng sau
mọi việc. Tất cả đều diễn ra tốt đẹp. Mỗi lần hóa trị, mổ, xạ trị, con đều
nhận được sự giúp đỡ  của nhiều  người. Con  hiểu được Chúa  thương
con rất nhiều. Chúa không để con phải chịu đựng quá  sức của mình.
Chúa đã không bỏ rơi con!
Nhưng Chúa biết thân phận con người yếu  đuối  mỏng  dòn.
Không phải lúc nào con cũng mạnh mẽ vững tin như thế. Trong những
lúc tận cùng của nỗi đau, con không biết Chúa đâu rồi? Chúa có ở đây
với con đâu? Thực  ra những lúc đó Chúa đang hiện  diện  qua những
linh mục, những người  thân quen,  bạn  bè  đến  thăm hỏi,  nhất  là qua
những giờ cầu nguyện và thánh lễ kính Lòng Thương Xót Chúa. Tất cả
đã giúp con mạnh mẽ lên.
Tạ ơn Chúa. Bây giờ con đã khỏe và bình phục. Người bạn thân
yêu   cùng chia sẻ lúc con bệnh tật đã không thể tiếp tục cùng con bước
đi hết con đường còn lại. Chúa lại thử thách con. Đến bây giờ, mặc dầu
không còn có người ấy ở bên chia sẻ những vui buồân của cuộc sống,
con vẫn luôn trông cậy vào Chúa vì “Đối với Thiên Chúa, không có gì
là không thể làm được.”
Qua những biến  cố đó, con cảm  thấy mọi  chuyện, mọi  sự  vật,
con người đều chóng qua, chỉ có một sự thật không bao giờ thay đổi đó
là Chúa-Người vẫn ở bên con. Chỉ có Chúa mới giúp con. Chúa ban
cho rồi Chúa lại lấy đi. Trong mọi sự, con đều cảm  tạ Chúa. Con chỉ
xin Chúa ban cho con sức mạnh để vượt qua thử thách,  luôn yêu mến
Chúa và vững một niềm tin. Có Chúa là có tất cả!
Đến tham dự buổi cầu nguyện và thánh  lễ  kính Lòng Thương
Xót Chúa ở nhà thờ Chí Hòa, được nghe cha linh hướng dẫn giảng Lời
Chúa, con thấy mình trưởng  thành hơn trong đức  tin. Biết  rằng  cuộc
đời mỗi ngày là một thử thách. Chỉ xin Chúa luôn ở bên, giúp con kiên
nhẫn chịu đựng, luôn tín thác vào Chúa.
Giờ đây, con chẳng  còn xin Chúa ban cho con những điều  con
muốn nữa. Con chỉ xin Lòng Thương Xót Chúa giúp con được bình an
trong tâm hồn, cho con luôn làm theo ý Chúa. Con xin dâng mọi tâm tư
nguyện vọng của con lên cho Chúa, xin  đón nhận,  nếu  điều  đó  đẹp
lòng Chúa,  
Lòng Thương Xót Chúa đã đến với con như thế đó!  
Qua lời bầu cử của Mẹ Maria, con cầu xin bình an cho toàn thế giới!  
*Maria Mai Nguyen  
LỜI THÌ THẦM CỦA NGƯỜI NGOẠI ĐẠO  
NƠI VÙNG KINH TẾ MỚI
 
Con là người ngoại đạo, 63
tuổi,  đang  ở vùng kinh tế  mới
Phước Minh, huyện Dương Minh
Châu. Đây là lần đầu tiên con biết
đến  Lòng Thương Xót Chúa và
Đức Mẹ ở nhà thờ Chí Hòa. Con
thấy Chúa  và Mẹ  thật  tuyệt  vời.
Còn trên cả tuyệt vời nữa!
Hôm thứ năm mùng 8 Tết  (10-02-2011), con  đưa con trai con
đến nhà thờ Chí Hòa nhờ cha đặt tay cầu nguyện cho. Con của con bị
bệnh da trâu, cả mấy tháng trời không dám tắm, vì nước vô tới đâu là
da của cháu bị hoại tử đến đó. Cháu bị bệnh này đã 6 tháng rồi, vì gia
đình con ở kinh  tế mới quá nghèo, không có tiền để chữa  trị cho nên
bệnh của cháu càng ngày càng nặng.  
Gia đình con quá nghèo túng, ăn còn không đủ lấy đâu ra tiền mà
chạy thuốc. Bà con lối xóm  thấy vậy gom  lại cho con được 500 ngàn
đồng  để mua thuốc. Nhưng bằng  đó  tiền  chỉ  uống  thuốc  được  có  1
tháng thôi, mà bác sĩ nói bệnh  này hiếm  có phải  chữa  trị  lâu dài tốn
kém lắm, may gì mới khỏi. Thân nhân của con ai cũng nghèo, không
giúp gì được, lấy đâu ra tiền mà điều trị.  
Hôm Tết vừa rồi có người  lên thăm người quen ở cạnh nhà con
thấy vậy họ nói xuống nhà thờ Chí Hòa ở  thành phố cầu nguyện  linh
lắm, mà cha còn cho tiền uống  thuốc nữa. Người  tốt bụng ấy cho con
hai trăm ngàn để con đi xe đến Chí Hòa.  
Thế  là ngày mùng 8 Tết con đưa cháu đến nhờ cha cầu nguyện
cho cháu được chữa lành. Sau khi cầu nguyện, cha còn cho con 2 triệu
để con dẫn cháu đi khám bệnh. Ngày hôm sau con đưa con của con đến
bệnh viện Chợ Rẫy khám và mua thuốc hết một  triệu bốn  trăm ngàn.
Bác sĩ cho uống thuốc một tháng và dạy  cho  cháu  làm dấu đọc  kinh
cầu nguyện với Chúa trước khi uống thuốc và ăn cơm.
Thật là siêu tuyệt vời! Mới uống thuốc có 2 ngày là con của con
đỡ chín mươi phần trăm. Những  chỗ  da  bị  hoại  tử  nay  đã  lành. Lúc
trước da của cháu cứng như da trâu, bấm không vô, mà nay đã mềm trở  
lại bình thường rồi. Con mừng quá chạy đi khoe hết mọi người. Ai đến
thăm cũng ngạc nhiên vì bác sĩ nói bệnh này phải điều trị lâu dài.
Lần đầu tiên đến nhà thờ Chí Hòa, con không tưởng tượng được
là họ đông đến như  thế. Con  thầm  nghĩ  nơi này linh thiêng lắm  nên
người ta mới  đến  đông như  vậy,  nên con tin tưởng  và an tâm. Thật
đúng như ý nghĩ của con, vì con của con đã được chữa  lành ngay lần
đầu tiên đến đây, mặc dù chúng con là người ngoại đạo.  
Thật không biết lấy gì mà  đền  đáp  ơn Chúa và Mẹ  cho  xứng
đáng. Giờ con chỉ biết là không thờ phật hay ông địa nữa mà chỉ  tin
Chúa và Mẹ thôi. Nay con quyết tâm theo Chúa và Đức Mẹ. Con  sẽ
cho con của con theo đạo trước, từ từ gia đình con cũng sẽ theo sau.
Cảm ơn cha, xin Chúa và Mẹ  luôn đổ  tràn đầy hồng  ân và ban
cho cha nhiều sức khỏe để  cầu  cho  những  người  khốn cùng như  gia
đình con.
Con hứa với  lòng là sẽ đến với nhà thờ Chí Hòa một  tháng một
lần. Thực tâm con rất muốn đến đây mỗi thứ năm hàng tuần, nhưng vì
con không có tiền để đi xe nên mỗi tháng con chỉ đi được một  lần mà
thôi.  
*Đứa con ngoại đạo lần đầu tiên biết đến Chúa
 
 
- Xứ Hòa Hưng
Dòng họ bên chồng con vừa được Chúa thương ban cho một điều kì diệu. Trước Tết, em
Maria Hằng con của gia đình chú Bảy được Chúa gởi đến một thử thách lớn. Em mang thai được
gần 7 tháng, dù thai nhi phát triển bình thường nhưng sức khỏe của em rất yếu, ăn không được, bị
ói liên tục, sụt cân, xanh xao, thiếu máu và còn bị một khối u lạ trên bờ vai.
Qua xét nghiệm máu, bác  sĩ  cho biết 75%  là khối u ác  tính. Điều này làm tinh thần  em
suy sụp vô cùng và cũng là cú sốc  lớn không chỉ gia đình em mà tất cả những người trong dòng
họ.
Được tin dữ đó, trong thời gian chờ kết quả sinh  thiết của khối u, mẹ chồng con đã giới
thiệu em và gia đình đến với cộng đoàn cầu nguyện lòng thương xót Chúa xứ Chí Hòa. Bản thân
con cũng là một bà mẹ đang mang thai nên con hiểu được sự lo lắng của em Hằng trong lúc này.
Con đã xin cha cầu nguyện. Mẹ chồng con không ngừng gởi thư xin khấn nhờ cha và cộng đoàn
lòng thương xót Chúa xứ Chí Hòa cầu xin vào thứ 5 hàng tuần. Lòng thương xót Chúa bao la hơn
trời bể, khi Chúa không chỉ ban cho em sức mạnh và đức tin mà sau Tết một tin vui đến với em,
gia đình và cả dòng họ chúng con. Kết quả sinh thiết xác định đó là u lành.
Chúa ơi, hai từ “u lành” nghe sao ngắn gọn đơn giản quá. Nhưng con biết đó là kết quả
của một quá trình hiệp thông cầu nguyện liên lỉ của cộng đoàn lòng thương xót xứ Chí Hòa và các
giáo xứ khác. Đó là nhờ sự chuyển cầu của Mẹ Maria. Và trên tất cả, đó là do quyền năng và lòng
thương xót của Chúa đã thực hiện những điều kỳ diệu trên chúng con.
Những thử thách này chính là cơ hội Chúa rèn luyện đức tin cho chúng con, đặc biệt cho
em Maria Hằng, thêm vững mạnh. Cảm ơn cha và cộng đoàn  
LỜI THÌ THẦM CỦA KẺ TRỞ VỀ
 
1-Lời Người Thiếu Phụ
Con là Têrêsa Quỳnh Giao, con
đến với Lòng Thương Xót Chúa giáo
xứ Chí Hòa được một tháng rồi. Ngày
đầu tiên đến đây con thấy xúc động và
niềm tin dâng lên mãnh liệt. Con cảm
nhận mình như  đứa con hoang  đàng
quay về với Chúa và được Chúa đón
nhận.  
Cha ơi, gia đình ông bà ngoại con  là đạo gốc. Năm nay con 42
tuổi. Năm 22 tuổi con lấy chồng ngoại đạo và từ đó con đã  lãng quên
Chúa. Cả 3 đứa con của con đều không được theo đạo. Tất cả lỗi là do
con, vì ham làm giàu và mê danh vọng mà con đã bỏ Chúa.  
Giờ đây, qua bao giai đoạn  thăng trầm của cuộc sống, kết cuộc
của cuộc đời sóng gió và đích đến của con  là 2 chữ “tù tội”. Hiện giờ
vòng lao lý đang ở  trước mặt con, cho nên thứ năm nào mà con còn
được tự do đến cầu nguyện Lòng Thương Xót Chúa là hạnh phúc của
con đó cha ơi.  
Chỉ vì 2 chữ “danh vọng” mà con quên mất Chúa. Đến khi kiệt
quệ trắng tay, gia đình tan tác, bạn bè bỏ  rơi hết, chẳng biết bám víu
vào ai, Chúa đã gởi  chị Anna Thiên Hương, một người bạn  thân đến
với con. Mặc dù con làm khổ chị ấy nhiều  lắm, nhưng chị không hờn
không giận con. Chính chị ấy đã đến  khuyên con phải  sống  sao  cho
đúng nghĩa là con Chúa, và dẫn dắt con đến với cộng đoàn lòng thương
xót nhà thờ Chí Hòa.  
Ngày  đầu  đến  đây nghe cha giảng,  lòng con có  được  niềm  tin
mạnh mẽ. Con cảm nhận được Chúa không bao giờ bỏ con. Nếu biết
quay đầu trở về, Chúa sẽ giang tay đón nhận.  
Từ khi đi cầu nguyện  lòng thương xót Chúa ở nhà thờ Chí Hòa
đến nay, tâm trạng con đã ổn định rồi. Con xin phó thác mọi sự trong
tay Chúa từ bây giờ và mãi mãi, mặc dù trước mắt còn biết bao điều
phải lo  toan.  
Điều đầu  tiên là con phải  sống để nuôi 3 đứa con của con. Khi
đến nhà thờ Chí Hòa, con đã hứa với Chúa sẽ cho 3 đứa con đến với
Chúa và học đạo.  
Kế đến là con phải chấp nhận hậu quả con đã gây ra khi ham mê
tiền tài danh vọng mà bỏ Chúa, dù là tù tội.
Cha  ơi, con mỉm cười  mãn nguyện  vì tin chắc  chắn  Chúa  sẽ
không bỏ rơi con sau bao nhiêu năm con bỏ Chúa. Con  xin  cất  cao
tiếng hát mỗi khi đọc kinh  cầu nguyện  “Con  nay  trở về,  trở về  cùng
Chúa, Chúa ơi…”
Con mong cha đọc  lá  thư này cho cộng đoàn để  thấy  rằng  tiền
bạc, danh vọng, chức  tước chỉ  là phù du. Chỉ có Chúa mới  là trường
cửu và luôn hiện hữu trong tâm hồn mỗi con người,  dù giầu  nghèo
sang hèn… và Chúa luôn tha thứ ban ơn cho những ai biết quay về tín
thác vào Chúa.
 
2- Lời Người Được Chữa Lành
Con là Maria Bùi Thị Mỹ Linh. Vào cuối tháng 10-2009, con có
triệu chứng tiêu chảy kèm sốt cao được đưa vào Bệnh Viện Nhiệt Đới
điều trị. Bệnh thuyên giảm, bác sĩ cho về với kết  luận bị sốt do viêm
nhiễm siêu vi. Khi về nhà con bị sốt cao lại, gia đình đưa con vào Bệnh
Viện An Bình. Tại đây bác sĩ chuẩn đoán là con bị nhiễm thương hàn.
Sau khi nằm viện một tháng, bệnh con ngày càng nặng hơn. Bác sĩ xét
nghiệm  thấy máu của con rất xấu  liền chuyển sang Trung Tâm Huyết
Học Thành Phố. Tại đây qua nhiều  lần  làm xét nghiệm máu và chọc
tủy, bác sĩ kết luận con bị lupus biến chứng sang thận và tim. Sau
những cơn co giật, con bị xuất huyết não, mạng sống chỉ còn thoi thóp.
Đêm 23-12-2009, con rơi vào tình trạng xuất huyết nội tạng nên
bị hôn mê.  
Trong thời gian  đó, gia  đình con cùng một  số  người  thân  làm
“Tuần cửu nhật kính Lòng Thương Xót Chúa” vào lúc 3 giờ chiều mỗi
ngày. Chỉ có ba con là không tham gia vì ba con bỏ Chúa 20 năm rồi.  
Sáng ngày 24-12-2009, bác sĩ cho biết không thể cứu con được.
Qua lời kể của gia đinh, nghe tin ấy, ba con đã quỳ trước bàn thờ đầu
phục Chúa và trưa hôm ấy theo mẹ con đến cầu nguyện Lòng Thương
Xót Chúa ở nhà thờ Chí Hòa để xin lãnh bí tích hòa giải sau bao nhiêu
năm bỏ Chúa. Lạ  lùng thay, từ  lúc đó bệnh  tình của con  thuyên giảm
và có dấu hiệu tiến triển tốt đẹp đến không ngờ, vì bác sĩ kết luận mạng
sống con rất mong manh.  
Qua biến cố này con tin rằng Chúa  đã  dùng con  để  đánh thức
từng thành viên trong gia đình con, dù có đạo nhưng chưa bao giờ có  
Chúa. Bây giờ con hoàn toàn khỏe mạnh, mọi người trong gia đình con
sốt sắng đến với Lòng Thương Xót Chúa. Riêng ba con là người biến
đổi nhiều nhất. Ba rất thích tham dự thánh lễ Lòng Thương Xót Chúa
vào mỗi chiều thứ 5 ở Chí Hoà và xưng tội rước lễ đều đặn.  
Cảm mến tình Chúa quá bao la đã không bỏ rơi con và gia đình.
Ngài đã dùng con để hoán cải mọi người  trong nhà. Nay con viết  thư
này để làm chứng nhân cho Chúa. Con xin gửi cha 1 chút  tiền để cha
đem niềm vui đến cho những người nghèo nơi xa xôi.
 
3- Lời Người Hối Cải
Con là Têrêsa Đỗ Thị Mỹ Hiền, 53  tuổi, đứa con quá nhiều  tội
lỗi. Trong lúc cùng quẫn, không  còn khả năng trả nợ, hoảng  loạn, bế
tắc vì làm  ăn thất bại, con  đã  xúc phạm  đến Chúa. Con  cầu  nguyện
hàng ngày, hàng giờ nhưng vì cứng  lòng và mất niềm  tin nên không
đẹp lòng Chúa. Con đã có suy nghĩ bỏ đạo, không thờ phượng Chúa
nữa, và cứ thế con  lâm vào ngõ cụt, không  lối thoát. Con chỉ muốn tự
tử. Nhưng rồi trong tiềm thức con đã được Chúa kêu gọi phải quay về
với Chúa, vì chỉ có Chúa mới cứu được mình. Và quả thật là như thế.
Trong lúc không còn ai để bám víu, con chỉ  còn biết  cầu nguyện  và
trông cậy vào lòng thương xót của Chúa mà thôi.  
Từ khi được dự giờ cầu nguyện  thứ 5 hàng tuần ở nhà thờ Chí
Hòa, lòng con rất  thanh  thản, mặc dù còn đang sống  trong  cảnh  trốn
nợ. Con chỉ cầu xin điều duy nhất là Chúa thương tha thứ mọi lỗi lầm
và giúp con có khả năng trả hết nợ. Con hứa sẽ dâng thời gian còn lại
để phục vụ và làm việc bác ái vì Chúa ban cho con có sức khỏe tốt.
Nghe cha giảng hàng tuần, con nghiệm ra nhiều điều hay mà từ
trước đến giờ con quá vô tâm không cảm nhận được những  hồng  ân
Chúa ban cho. Con chỉ trách Chúa sao ban cho con cây thánh giá nặng
quá. Đó  là nợ nần mà 20 năm con vẫn chưa thoát khỏi. Đến  lúc  tuyệt
vọng thì con được ơn Chúa Thánh Thần kêu gọi. Sau 2  tháng đi cầu
nguyện thứ năm hàng tuần ở Chí Hòa, con tin Chúa đã  tha thứ và sẽ
cứu con. Con tin là như vậy.
Mặc dù Tết năm nay nhà con không có tiền (gạo không có được
3kg trong nhà) nhưng còn được 100 ngàn, như hạt bụi giữa sa mạc, con
xin gửi cha để góp vào công việc bác ái.  
Xin cha và cộng đoàn cầu nguyện cho con.
 
GÓC SUY TƯ  
LỜI THÌ THẦM VỚI CÁC GIA TRƯỞNG
“Anh em là muối cho đời và ánh sáng cho trần gian”  
(Mc 9,50; Lc 14, 34-35)
Tháng ba, tháng kính thánh Giuse, hơn
bao giờ hết người gia trưởng ngày nay cần phát
huy vai trò làm chồng, làm cha noi gương thánh
Giuse trong sứ mệnh  là muối  và ánh sáng cho
con cái và cho mọi người xung quanh.
Giuse tuy chỉ là một bác thợ mộc rất bình
dị  trong ngôi  làng Nazaret nhưng cuộc đời của
Ngài là một mẫu gương cho việc biết giá trị của
lao động, chăm sóc gia đình vợ con  trong  tình
thương yêu chân thành, khiêm tốn, hy sinh và phục vụ. Giuse đã cộng
tác tích cực trong công trình cứu độ của Thiên Chúa khi chu toàn bổn
phận làm cha làm chồng trong gia đình.
Khoa học kỹ  thuật  tiến bộ phát  triển,  con  cái  chúng ta có điều
kiện thuận lợi để học  tập,  tiếp  thu biết bao  cái gọi  là “văn minh hiện
đại”. Nhưng thực tế lại có một tỷ  lệ nghịch. Cuộc sống vật chất đi lên
bao nhiêu thì đời sống tâm linh đạo đức đi xuống bấy nhiêu! Hiếm thấy
những gia đình công giáo có hạnh phúc thật sự với những giờ kinh tối
bên nhau, với những đứa con biết giúp ba mẹ sau giờ học, siêng năng
đi lễ,  đọc kinh, biết cảm thông, chia sẻ với những người  bất  hạnh.
Không những  thế một số  thanh niên công giáo ngày nay chưa có thói
quen sống hy sinh, phục vụ. Vẫn còn đó những bạn  trẻ công giáo đua
đòi thói ăn chơi, sống dựa vào cha mẹ, biếng nhác việc nhà, bê trễ học
hành, xem nhẹ việc học giáo  lý Lời Chúa. Muối đã nhạt, ánh sáng đã
tàn, làm sao thành chứng nhân cho đời?  
“Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Để đạt tới một thế giới
an bình, một đất nước thịnh trị, gia đình hạnh phúc, hơn bao giờ hết sứ
mệnh này đặt  trên vai người gia  trưởng. Trước hết chính họ phải “tu
thân” qua lối sống mẫu mực của người đóng vai trụ cột trong gia đình
như thánh Giuse xưa. Người gia trưởng dù ở địa vị nào trong xã hội (là
anh công nhân vất vả hay một giám đốc quyền uy) cũng phải là muối là
ánh sáng trong việc giáo dục con  cái mình trở  thành những Kitô hữu
đích thực biết kính Chúa, yêu người, công bằng, bác ái… bằng chính
cuộc sống của mình.  
Nên chăng, mỗi gia trưởng trong các gia đình công giáo cần noi
gương thánh Giuse với  lối sống  lành mạnh  trong giao  tiếp và quan hệ
xã hội,  là ánh sáng để con cái nhận thấy và noi theo. Thay dần những
buổi quá chén với bạn bè, những  trò tiêu khiển kém  lành mạnh bằng
loạt cử chỉ ân cần, cảm thông chia sẽ với người bạn đời trong việc từng
bước uốn nắn giáo dục con cái biết sống có đạo đức, biết làm chứng tá
tình yêu Thiên Chúa trong lời nói việc làm.
Tạ ơn Chúa, ngày nay có rất nhiều gương sáng ấy. Thật xúc động
khi mỗi chiều thứ năm tại nhà thờ Chí Hoà người ta thấy rất nhiều gia
trưởng, tuổi trung niên, thuộc đủ mọi thành phần trong xã hội kéo đến
cầu nguyện. Từ những người  lao động  chân  tay  như  anh công nhân,
bác xe ôm, chú tài xế, đến lao động trí óc như thầy giáo, bác sĩ, kỹ sư,
giám  đốc… tất cả  đều  đến  với  lòng thương xót của Chúa,  giang  tay
ngước mắt khẩn cầu. Có khi họ dẫn theo vợ con, cả nhà cùng đến với
lòng Chúa xót thương để  cảm  nghiệm  tình yêu Chúa, từ đó biết yêu
thương nhau, biết quan tâm  đến nhau, nhất là biết  cùng nhau cầu
nguyện, phó thác nơi Chúa mọi vui buồn sướng khổ, công ăn việc làm,
việc học hành của con cái, việc kinh doanh buôn bán…
Trong tháng thánh Giuse này, chúng ta cầu xin cho tất cả những
gia trưởng, luôn nhìn vào mẫu gương thánh Giuse, mà biết đặt  tất cả
những lo âu cơ cực của đời mình và gia đình mình vào bàn tay nuôi
dưỡng, chăm sóc và quan phòng của Thiên Chúa. Vì Đức Giêsu đã tha
thiết nói với chúng ta rằng : “Các con  đừng  xao  xuyến,  hãy tin vào
Thiên Chúa và tin vào Thầy... Vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì
được.”(Gn 14,1; 15,5b). Xin cho các gia trưởng  biết  để Chúa Giêsu
làm chủ làm Chúa trong gia đình của mình, để không  còn những gia
trưởng độc tài độc đoán, nắm toàn quyền sinh sát trong nhà, để không
còn cảnh “chồng chúa, vợ tôi, con cái là nô lệ” nữa. Xin cho các người
làm cha làm chồng đang đắm chìm trong rượu chè bài bạc sắc dục biết
thức tỉnh trong Mùa Chay này quay về với Chúa để làm tròn nhiệm vụ
người gia trưởng như Thánh Giuse xưa.
Lạy Thánh Giuse, trong cuộc sống muôn vàn khó khăn đang vây
quanh chúng con hôm nay. Xin cho chúng con noi gương ngài, mà phó
thác tất cả cho quyền năng và lòng thương xót của Đấng yêu thương
chúng con là Đức Giêsu Kitô Chúa chúng con. Amen
*Bích Thủy
 
THƯƠNG QUÁ MIỀN TRUNG
Thương quá Miền Trung! Đó  là
tâm tình của hàng triệu người dành cho
đồng bào Miền Trung sau hai trận “Đại
hồng  thủy”  dồn  dập  xảy  đến  trên dải
đất Miền Trung yêu dấu của Việt Nam.
Tàn dư sau cơn lũ là những ngày người
dân phải vất vả để khôi phục lại hệ lụy
của nó.  
Là người con của mảnh đất Miền
Trung xứ Nghệ, tôi cũng từng trải
nghiệm những vất vả, những lo sợ,
những thất vọng và bế tắc của đời sống
mưu sinh thường  ngày. Cảm  ơn Trời
đã cho tôi vào cư ngụ giữa mảnh đất Sài Thành, nơi được mệnh danh là
“Hòn Ngọc Viễn Đông”, được  thiên nhiên ưu đãi về mọi mặt, nên tôi
không còn những ngày đói rét và cực khổ nữa. Nhưng trong sâu thẳm
của tâm hồn, tôi vẫn luôn hướng về quê hương Miền Trung yêu dấu.
Lòng ngậm ngùi xót đau khi chứng  kiến  cảnh  người  dân  vật  lộn  với
bão lũ. Tài sản tích góp bao năm, chỉ  trong  phút  chốc  bị  cuốn  theo
dòng nước lũ. Chưa hết, sau cơn lũ là sự tan hoang, đổ nát, với bao nỗi
mất mát vật chất cũng như tinh thần, lại tiếp tục chống chọi với những
trận rét kéo dài. Lòng nguyện  thầm cho có được nhiều  tấm  lòng rộng
mở để xoa dịu những tổn thất vật chất, những cái lạnh tâm hồn.
Cứ mỗi độ xuân về,  tôi có những ngày nghỉ,  trở  lại  thăm mảnh
đất thân yêu, gặp gỡ người  thân, bạn bè. Dù tôi chỉ  là một  sinh viên
đang lần mò trên con đường “Tầm Sư Học Đạo”, nhưng về thăm quê,
không thể không có chút quà mọn, khi đến thăm những cụ già neo đơn,
những em bé mồ côi. Biết là thế! Suy nghĩ là thế! Nhưng lực bất tòng
tâm. Lòng trăn trở mãi. Cuối cùng tôi mạnh dạn trình bày ước nguyện
với cha linh hướng Cộng Đoàn Lòng Thương Xót Chúa xứ Chí Hòa.
Tết năm ngoái, tôi đã nhận được sự chia sẻ của cộng đoàn này,
dù chỉ là người gián tiếp, nối dài cánh tay của anh chị em để trao “Hơi
Aám Tình Người”. Thế nhưng tôi lại nhận được  thật nhiều, học được
thật nhiều từ món quà được cho đi. Năm nay tôi cũng nhận được sự ưu
ái cộng đoàn lòng thương xót Chí Hòa dành cho người nghèo quê tôi.  
Thực sự ngay sau cơn bão dữ, chính cộng đoàn này đã trực tiếp
đến tận vùng rốn lũ trao tận tay người dân cả 200 tấn gạo. Dịp Tết này
không chỉ quê tôi, mà cả những tỉnh miền Trung miền Bắc cũng có dấu
chân của cộng  đoàn Lòng Thương Xót Chúa xứ  Chí  Hoà gởi  trao
những món quà xuân  ắp đầy  tình người  cho  những  gia đình có hoàn
cảnh khó khăn nơi vùng sâu vùng xa…
Nhận những gói quà ân tình của muôn người góp  lại để sớt chia
cho những mảnh đời bất hạnh, đó là việc làm phải đạo. Gói hành trang
giản  đơn nhưng chứa  đựng  cả  “một  trời yêu thương”. Dù tôi chỉ  là
người đại diện,  là cầu nối mà thôi, nhưng sao lòng tôi tràn dâng niềm
hạnh phúc. Và quả  thật  là thế! Tuy cái  tết muộn màng đến với  tôi, dù
vất vả đi giữa trời mưa rét đến thăm những gia đình có hoàn cảnh đặc
biệt, thì lòng tôi lại  rộn  lên niềm vui. Tôi đã nhận được nhiều, nhiều
lắm từ những gì họ trao lại, mà đó không là của tôi. Tôi không thể kể
hết được những hình ảnh mà tôi bắt gặp trên hành trình, xin được chia
sẻ câu chuyện có thật,  để  tiếp  thêm nghị  lực  sống  cho  bản  thân  và
những ai đang may mắn nhận được muôn ân phúc của cuộc đời.  
Tôi đã rơi lệ, khi chứng kiến cảnh hai vợ chồng trẻ với năm đứa
con đón tết trong mái nhà lá lụp xụp, với chiếc giường tre cũ kĩ mà trên
đó  là người mẹ, người vợ đang năm liệt giường vì căn bệnh thoái hóa
cột sống, không có điều kiện chữa trị. Gió lạnh, trời mưa, cả bố lẫn con
quây quần bên chiếc giường  người mẹ  nằm  liệt  với một bếp  lửa hiu
hiu, không đủ củi đốt để  làm tan cơn lạnh. Thế mà cả gia đình họ vẫn
vui cười với nhau.  
Rồi cảnh hai vợ chồng trẻ khác với ba  đứa  con,  chồng  bị  gãy
chân không có điều kiện chữa trị nên bị tật mà phải vào Đaklak vác cà
phê thuê để kiến  tiền nuôi gia đình. Hệ quả  là vết  thương cũ  tái phát,
phải nằm liệt giường. Thế mà gia đình vẫn cười vui dưới mái nhà tranh
dột nát.  
Cảnh những bà cụ già sống  cô đơn còm cõi bằng  chút  tiền  trợ
cấp nghèo, và rất nhiều những mảnh đời bất hạnh khác, mỗi người một
hoàn cảnh. Tất cả họ thật đáng thương và giàu nghi lực sống.
Cảm nghiệm chung khi tôi trở về thăm quê lần  này, từ  thực  tế
cuộc sống cơ cực của họ,  tôi  lại khám phá ra một điều  thú vị khác,  là
tinh thần  lạc quan của người dân vùng lũ, vẫn nụ cười  tươi nở và câu
nói vừa thật vừa hài hước: “Lũ cuốn đi vật chất nhưng nó không cuốn
người là phúc lắm  rồi! Có người  rồi  lại  làm ra của, người  sống mới  
quan trọng”. Tôi đã học được nhiều điều  từ cuộc sống của người dân
vùng lũ. Cứ nghĩ là mình  đến  thăm cho họ  chút  gì  đó  để  vơi  đi nỗi
niềm, nhưng sự thực lại nhận được thật nhiều từ họ. Trước hết là niềm
lạc quan, dù họ đã mất đi tất cả, thậm chỉ cả ngôi nhà để ở, vậy mà họ
vẫn vui vẻ, tươi cười. Chính niềm  tin,  niềm  lạc quan  đã  cho họ  sức
sống mạnh liệt giúp họ vượt  lên nỗi khổ  và thích nghi với điều  kiện
sống đầy nghiệt ngã.  
Đến với họ trong lúc này, ta mới thấm thía câu nói: “Một miếng
khi  đói bằng một gói khi no”. Những gì có thể  để  làm  ấm  tình yêu
thương, tình đồng loại thiết thân, dù rất đỗi tầm thường, bé nhỏ nhưng
lại trở nên quí giá. Những món quà vật chất đơn thành được mặc vào
vào những giá trị tinh thần cao cả. Đối  với  họ,  dù chỉ  là một  bánh
lương khô, một gói mì tôm hay chai nước sạch, một tấm chăn đơn hay
đôi dép cũ cũng trở nên giá trị đối với họ.  
Tôi thầm cảm ơn Trời, cảm ơn cuộc đời. Vẫn còn đó nét đẹp của
tình người, của lòng bác ái được  thể hiện đậm  nét  qua  tấm  lòng của
muôn người trong cộng đoàn lòng thương xót Chí Hòa. Dù của ít, lòng
nhiều, hành động nhỏ nhưng đầy ý nghĩa và ấm áp nghĩa tình.  
Ngồi viết  lại những cảm nhận  thực  tế  trải nghiệm,  lòng tôi tràn
dâng niềm xúc  động. Phần cảm thương cho quê hương tôi sao phải
chịu nhiều vất vả đến  thế, phần cảm phục  tinh  thần mạnh mẽ, đức  tin
ngời sáng nơi họ. Dù cuộc sống hiện tại họ đang bế tắc, nhưng không
vì thế mà họ bi quan hay  thất vọng. Nhìn những gương mặt hóc hác,
sạm đen với những bộ áo quần cũ kĩ, bạc màu đi tham dự thánh lễ với
ánh mắt ngời sáng một niềm tin, tôi cảm nhận một nét đẹp thanh thoát,
sự mến phục trong sâu thẳm tâm hồn.
Tôi  thực sự cảm phục, ấn  tượng và động  lòng xót thương, cảm
kích khi trông thấy những hoàn cảnh sống hôm nay mà chưa biết ngày
mai sẽ thế nào! Vậy sao họ vẫn vui, vẫn hồn nhiên thanh thản. Hơn thế,
tôi khám phá ra những điều kì diệu vẫn đang xảy đến đối với những ai
sống niềm tin, tuy cực khổ trong đời thường nhưng họ lại an vui trong
tâm hồn.  
Chút cảm nhận xin được chia sẻ với cha và cộng đoàn. Xin cảm
cảm ơn sự chia  sẻ của cộng đoàn. Nguyện cầu  lòng thương xót Chúa
tuôn đổ muôn ơn lành hồn xác trên cha và cộng đoàn.

 

Tác giả bài viết: *Người con xứ Ngệ
Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Đôi nét về giáo xứ Vinh Sơn

        Lịch sử giáo xứ vinh sơn. Gp Thái Bình.do Cha Cố Guise Phạm Kim Bảng.Ngài thành lập và xây dựng  năm 1938 lúc đó thuộc Giáo Phận Bùi Chu. Ngày 1tháng năm 1938. Ngài quyết định đặt vị trí ngôi Thánh Đường nằm ở phía nam giáo xứ mẹ bác trạch, tính đường kính...

Nghe Bài Giảng Lòng Thương Xót Chúa

Nghe Radio Mỗi Ngày





   
giáo xứ hoàng xá
giáo phận thái bình
giáo xứ quan cao
giáo xứ bác trạch
giáo xứ nam lỗ
svcg thái bình
giáo xứ bồng tiên